Trong khó khăn, người Hà Nội luôn đoàn kết, đùm bọc nhau
Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, năm 1972, tôi 16 tuổi. Khi đế quốc Mỹ chuẩn bị ném bom miền Bắc thì trường học của tôi phải sơ tán ra khỏi nội thành.
Những ngày B-52 tàn phá Thủ đô, chúng tôi đã chứng kiến khung cảnh cả Hà Nội kiên cường chiến đấu với “pháo đài bay”. Ngày 23 và 24-12-1972, tôi về Hà Nội vì tôi còn bố đang ở nhà. Cả gia đình tôi lúc ấy, mỗi người đi một hướng.
Khi tôi đang ở Quốc Oai (Hà Tây cũ) thì nghe thấy tiếng còi báo động, Hà Nội lúc đó rất vắng lặng, có nhiều hầm cá nhân trên đường phố, còi báo động thì dường như ai cũng quen rồi.
Tôi về Hà Nội vào ngày 24-12-1972. Lúc đó Mỹ ngừng ném bom bởi là đêm Noel nên tôi tranh thủ về để xem tình hình bố ở nhà ra sao. Sau khi nhìn thấy bố vẫn bình an thì bố giục tôi yên tâm đi về khu sơ tán luôn. Đêm 26-12, khi chúng tôi ở Quốc Oai thì nghe thấy tiếng bom, máy bay gầm rú trên trời và tiếng ầm ầm, rồi sau đó cả Hà Nội rực cháy.
Lúc đó, chúng tôi lặng người và khóc. Ai có bố mẹ như tôi thì khóc ghê lắm còn những bạn không có bố mẹ ở Hà Nội thì nghĩ rằng mình không còn nhà nữa nên rất buồn.
Ngày 27 và 28-12-1972, tôi về Hà Nội, thì thấy cảnh tượng trước mặt mình rất hoang tàn, đổ nát vì B-52 tàn phá, tôi vô cùng hoảng sợ. Phố Khâm Thiên thì không ai được vào bởi hai đầu phố bị chặn lại. Hình ảnh xe cứu thương, người đào bới, tiếng khóc…ở khắp các ngõ phố. Mặc dù tang thương nhưng người Hà Nội lúc đó rất bình tĩnh. Người Hà Nội trong khó khăn rất đoàn kết, đùm bọc nhau. Hàng xóm sẵn sàng chia sẻ những khẩu phần ăn ít ỏi. Dẫu chiến tranh, đau thương như vậy nhưng tôi cảm thấy ấm lòng vô cùng bởi tình người Hà Nội.



