Trong ký ức của những người từng đi qua mùa hè đỏ lửa năm 1972
Trong ký ức của những người từng đi qua mùa hè đỏ lửa năm 1972, khu vực Cổng Bình Quan là nơi chứng kiến những trận chiến khốc liệt nhất, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc. Ông Lê Văn Quý, sinh năm 1950 tại huyện Lệ Thủy, Quảng Bình, là một trong những nhân chứng lịch sử đã trực tiếp chiến đấu tại đây.
Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, ông Quý tình nguyện nhập ngũ, mang theo tinh thần của một thanh niên miền Trung lớn lên trong chiến tranh. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Trị - Thiên. Đầu năm 1972, đơn vị của ông nhận lệnh bám trụ tại Thành cổ Quảng Trị, giữ vị trí gần Cổng Bình Quan – một điểm nóng liên tục bị pháo kích.
Ông kể lại rằng khi đặt chân vào trận địa, cảnh tượng trước mắt là sự hoang tàn: tường thành đổ nát, đất đá lẫn với xác bom đạn. Không còn công sự kiên cố, người lính phải tận dụng hố bom, đoạn tường còn sót lại để trú ẩn. Ban ngày, pháo dội xuống không ngớt; ban đêm, hai bên giành giật từng khoảng đất nhỏ trong bóng tối đặc quánh.
Những ngày cao điểm, pháo kích diễn ra liên tục đến mức “không phân biệt được ngày hay đêm”. Ông Quý cùng đồng đội phải đào hầm, gia cố công sự ngay dưới làn đạn. Có những đoạn hầm vừa hoàn thành đã bị sập, buộc họ phải làm lại từ đầu. Đất nóng, khói bụi mù mịt, không khí đặc quánh mùi thuốc súng.
Một ký ức ám ảnh với ông là trận pháo kích kéo dài nhiều giờ liền. Khi đó, một góc công sự bị đánh sập, nhiều đồng đội bị vùi lấp. Ông cùng những người còn lại đào bới trong tuyệt vọng, vừa làm vừa nghe tiếng pháo nổ trên đầu. Khi đưa được một đồng đội ra ngoài, người ấy đã không còn tỉnh táo. Khoảnh khắc đó, ông hiểu rõ hơn bao giờ hết sự tàn khốc của chiến tranh.
Bên cạnh lực lượng chiến đấu, ông cũng chứng kiến sự hiện diện của các thanh niên xung phong. Họ mang đạn, chuyển thương, tiếp tế trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Có những cô gái mới ngoài đôi mươi, băng qua mưa pháo để đưa từng băng đạn, từng can nước vào trận địa. Hình ảnh ấy khiến những người lính như ông càng thêm quyết tâm giữ vững vị trí.



