Cựu chiến binh

TRONG LÒNG ĐẤT LỬA MIỀN ĐÔNG

Những năm đầu thập niên 1970, chiến trường miền Đông Nam Bộ là nơi bom đạn dội xuống không ngơi nghỉ. Bác Lê Cao Hồi cùng đơn vị được giao nhiệm vụ bám trụ, giữ tuyến hành lang vận chuyển chiến lược trong rừng sâu. Cuộc sống gắn liền với địa đạo, hầm bí mật và những ngày dài đối mặt với cái chết. Chính trong lòng đất lửa ấy, bác đã có một ký ức không bao giờ quên về tình đồng đội.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Lan (Chi Đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Miền Đông Nam Bộ mùa khô nắng như thiêu đốt, mùa mưa thì rừng rậm sũng nước, bùn đất bám chặt từng bước chân. Đơn vị của bác Lê Cao Hồi đóng quân trong hệ thống địa đạo ven rừng già, nơi mỗi mét đất đều in dấu bom cày, đạn xới. Ban ngày tuyệt đối im lặng, ban đêm mới lặng lẽ cơ động, vận chuyển lương thực, vũ khí.

Bác kể, giọng trầm xuống:
“Có thời gian, chúng tôi sống dưới lòng đất nhiều hơn trên mặt đất. Mặt trời chỉ thấy qua khe hầm, còn bầu trời thì toàn pháo sáng.”

Trong một đợt càn lớn của địch vào năm 1972, khu vực địa đạo bị phát hiện. Bom nổ dồn dập, mặt đất rung chuyển, nhiều đoạn hầm bị sập. Bác và một đồng đội bị kẹt trong hầm tối, không khí ngột ngạt, đất cát vùi kín lối ra.
“Lúc đó, tôi nghĩ chắc khó thoát. Nhưng thằng em đi cùng cứ động viên: Còn thở là còn đào.

Hai người thay nhau đào đất bằng tay không, móng tay bật máu, mồ hôi hòa lẫn đất bùn. Sau nhiều giờ, họ nghe thấy tiếng cuốc xẻng của đồng đội từ bên ngoài. Ánh sáng đầu tiên lọt vào hầm, không ai nói với ai một lời, chỉ siết chặt tay nhau trong im lặng.

Sau trận càn, đơn vị vẫn giữ được tuyến hành lang quan trọng, bảo đảm vận chuyển an toàn cho chiến trường. Với bác Lê Cao Hồi, ký ức ấy không chỉ là sự sống sót, mà là bài học sâu sắc về sức mạnh của niềm tin và tình đồng đội.
Bác nói chậm rãi:
“Nếu lúc đó ai bỏ cuộc trước, thì đã không còn ngồi đây kể chuyện.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn