Cựu chiến binh

Trong lửa đạn vẫn giấc mơ đoàn tụ

Tháng 12-1966, Hoàng Công Sơn-chiến sĩ đặc công Đội 60, Tiểu đoàn 20 (Tiền thân Lữ đoàn 198-Binh chủng Đặc công) cùng đơn vị hành quân vào chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị (khu vực phía Nam Đường 9)...

Phú Thọ13/04/2026Đoàn xã Tân Pheo (Đoàn xã Tân Pheo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12-1966, Hoàng Công Sơn-chiến sĩ đặc công Đội 60, Tiểu đoàn 20 (Tiền thân Lữ đoàn 198-Binh chủng Đặc công) cùng đơn vị hành quân vào chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị (khu vực phía Nam Đường 9). Cùng ông có mặt ở các trận chiến đấu với quân thù là những dòng nhật ký được viết vào cuốn sổ nhỏ-một chiến lợi phẩm ông thu được trong một trận đánh của đơn vị vào cứ điểm Làng Vây-Nam Khe Sanh năm 1967.

Cựu chiến binh Hoàng Công Sơn. Ảnh: Hà Hùng.

Ngay những trang đầu của cuốn nhật ký là một Quảng Trị gian khổ, khốc liệt với những hy sinh của người lính trên chiến trường.

Gio An 8-1967:

Sự kiện đau thương đến với đơn vị. Hôm đó, ngồi trong hầm họp tổ Đảng mở rộng, giữa lúc thảo luận sôi nổi thì đột nhiên pháo địch bắn vào. Một quả pháo rơi trúng hầm: Diễn ngồi trước mặt tôi chết không nói được một lời, Huyền ngồi bên phải bị thương sau hai tiếng thì tắt thở, Dĩ bên trái bị thương sau ra tới 43 thì hy sinh, Hanh thì bị thương không đáng kể, còn trơ lại mình Sơn… tiếp tục chiến đấu.

Gio Linh 9-1967:

Thế là lượt thứ nhất đã qua, còn 15 phút nữa sẵn sàng chịu đợt bom mới. Đứng dậy, quan sát xung quanh, vòm trời trở nên đen xạm tối om, mùi thuốc bom nồng nặc. Mình định chạy vượt qua khỏi vòng bom nổ, nhưng 15 phút chạy ra sao nổi? Biết hướng bom đợt hai sẽ bỏ ở đâu? Mình đành nằm lại chịu đựng tiếp theo 4 lượt nữa, mỗi lượt ba chiếc. Tất cả phải chịu 15 chiếc B52 thả bom. Mình nghĩ mình không còn nữa. Sau mỗi lần mở mắt cựa quậy chân tay, à như thế là mình còn sống. Sự sống và chết bị đe dọa khủng khiếp như vậy đó!!???

Chân đồi 84 Rào Quán mùng 2-2-1968:

Đúng 7 giờ tối. Trời đất trở nên mù mịt, âm thanh hỗn độn trong hầm, thân thể ta như hạt bụi vượt khỏi vòng khí quyển lơ lửng trong không trung. Sau 6 loạt ngắn giòn, thế là giặc Mỹ gây tội ác đã cút mất. Tất cả trở lại bình thường, đơn vị phân công đi tìm và cứu đồng đội. Hầm của Thủy 3-5BT, Mũi 1 bị chết. Hầm bị sập...

Bắc Kon Tum-Đak Răng 15-6-1968:

Bộc phá lệnh đã nổi những tia chớp lằng nhằng chạy theo sau người chiến sĩ đặc công đánh phát triển. Sau những đợt bộc phá liên tục, mình phát triển vào trung tâm. Bất ngờ cằm mình tê buốt. Thế là bị thương rồi, mình chạy xuống-lại bị lần thứ hai. Tới ngã ba Yên Ngựa, mình gặp Châu Em. Nhìn khuôn mặt già dặn, đăm chiêu, khắc khổ như suy nghĩ điều gì, thấy mình, nó thốt lên-anh bị thương rồi ư... Bốn mắt nhìn nhau dòng lệ tuôn trào.

Đắc Tô 4-1969:

Rạng 9-3-69 tập kích khu tham mưu Trung đoàn 42 ngụy, sau 7 phút chiến đấu, ta tiêu diệt được 150 tên ngụy, trong đó có 1 tên trung đoàn trưởng, 16 sĩ quan cấp úy. Sử dụng lực lượng một mũi 9 đồng chí của C56.

Hậu cứ nhà nứa 20-5-1969:

Lúc này, mình cùng bên trinh sát lên đài, loại Utiti đứng im quạt lá dưới rừng bay lả tả, mặt đỏ gay, một thằng đứng bắn lăm lăm chĩa súng xuống đất hầm hầm, lấc láo. Nếu không giữ bí mật khu vực, tao bắn cho một phát thì chết. Nó gần quá, chỉ bay độ cao 50m gì đó. Thế rồi bắt đầu canh tác, thả cối bắn 20 ly xối xả, thả hóa học màu khói xanh biếc, nằm dưới hầm không chịu nổi, mồm hộc máu, miệng đắng, mắt cay. Tức thở, mình hai tay ôm đầu co người lăn lốc cốc xuống y như một hòn đá, gặp nước mình tỉnh dậy, pháo cối vẫn bắn xối xả, may mà mình không bị thương.

Với những người lính đặc công khi chiến đấu, chuyện sống-chết không phải là mối lo lắng thường trực. Họ chấp nhận hy sinh để hoàn thành ước mơ của gia đình và đất nước. Đó là được sống trong cảnh hòa bình, được đoàn tụ, không còn tiếng bom đạn. Ước mơ ấy xuất hiện ngay cả trong giấc ngủ của người lính chiến, để họ dù gian nan, vất vả vẫn chắc tay súng và đánh Mỹ “rất hăng”...

Rào Quán 10-2-1968:

À, ra gần Tết rồi nhỉ? Chuẩn bị cho niềm vui chung của dân tộc, Tổ quốc là giải phóng miền Nam trong năm 1968 này. Sở dĩ lòng tin được xây dựng bằng học tập các chính sách, tiếp quản thành phố, nội quy sống và chiến đấu trong thành phố, lễ nghi-giao tiếp với nhân dân v.v.. Nhưng Tết cũng chẳng ăn thua gì, ăn cơm với muối đã gần hai tháng nay rồi, nhưng đánh Mỹ vẫn hăng-thế thôi.

Hậu cứ làng Cóc 14-2-1968:

Suốt mấy đêm mình thiu thiu ngủ thì ôi sướng quá được mơ. Mơ hình ảnh gia đình đoàn tụ, niềm hạnh phúc lứa đôi.

Ước mơ đó có trở thành sự thật không nhỉ? Có và nhất định có. Cho dù mình không được hưởng thì bạn bè ta sẽ được, dân tộc ta sẽ được, miễn là ước mơ sẽ thành sự thật mà người trần gian được hưởng.

Viện 211 ngày 4-9-1970:

Xa bố mẹ giờ đây sống cô đơn, thiếu sự chăm sóc của bố mẹ, lòng con bùi ngùi thương nhớ! Bao kỷ niệm năm xưa còn hiện về cảnh đoàn tụ, xum vầy. Trong những ngày xuân đến, bố mẹ nuông chiều con, lo cho con tấm áo, miếng cơm, dành tất cả cho đứa con yêu duy nhất. Giờ đây con đã lớn khôn, đã hiểu và thấy được những công lao to lớn của bố mẹ. Nhưng rồi con phải xa tất cả-có còn gặp lại bố mẹ hay không?

Có lẽ Hoàng Công Sơn là một trong số những người lính “may mắn” khi 4 lần bị thương ngoài mặt trận, trong đó có vết thương viên đạn xuyên qua phổi phải không thể lấy ra, được trở về đoàn tụ với gia đình. Năm 1971, do sức khỏe yếu, Hoàng Công Sơn được đưa ra miền Bắc điều trị. Sau đó được đi học rồi chuyển ngành về công tác tại P70-cơ quan chuyên nghiên cứu về nguyên tố hiếm và phóng xạ, đóng tại Tân Thành (Thái Nguyên).

Đến nay, khi đã về hưu, sống hạnh phúc bên người vợ hiền cùng các con cháu tại Hà Nội, mỗi lần lật lại trang nhật ký, ông vẫn không thôi trăn trở khi nghĩ về những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn