Trong một buổi họp mặt cựu chiến binh, bác Nguyễn Văn Thành, cựu lính pháo cao xạ trung đoàn 210, bồi hồi nhớ lại những ngày bảo vệ cầu Hàm Rồng năm 1965.
Trong một buổi họp mặt cựu chiến binh, bác Nguyễn Văn Thành, cựu lính pháo cao xạ trung đoàn 210, bồi hồi nhớ lại những ngày bảo vệ cầu Hàm Rồng năm 1965.
Trong một buổi họp mặt cựu chiến binh, bác Nguyễn Văn Thành, cựu lính pháo cao xạ trung đoàn 210, bồi hồi nhớ lại những ngày bảo vệ cầu Hàm Rồng năm 1965.
Bác kể, khi ấy bầu trời Thanh Hóa đặc quánh khói bom, tiếng động cơ phản lực gầm rú nhức óc. Giữa trận địa lửa, anh em pháo thủ chỉ có một ý chí duy nhất: "Thà gục trên mâm pháo chứ quyết không để cầu gãy". Có lần, bom nổ sát mép hào, đất đá vùi lấp cả người, nhưng vừa ngoi lên là bác lại lao vào nạp đạn, đôi tay cháy sém vì nòng súng quá nóng.
Bác cười hiền, ánh mắt lấp lánh: "Lúc đó không biết sợ là gì, chỉ thấy lòng phơi phới vì được chiến đấu." Với bác, thời hoa lửa không chỉ là đạn bom, mà là sự gắn kết máu thịt giữa những người đồng đội chung một lý tưởng: Tất cả vì miền Nam ruột thịt. Những ký ức ấy vẫn vẹn nguyên, rực cháy như màu lửa chiến hào năm xưa.


