TRONG MƯA ĐẠN
Câu chuyện được kể lại từ lời của bác cựu chiến binh Trần Văn Rần, người đã từng là bộ đội, trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng kháng chiến ác liệt của dân tộc.
Trong những ngày hành quân gian khổ trên chiến trường năm xưa, bác Trần Văn Rần kể rằng bác đã nhiều lần cảm nhận rõ rệt giới hạn của bản thân mình. Có những lúc cơ thể rã rời, đôi chân như không còn đủ sức để bước tiếp. Chiếc ba lô trên vai cùng khẩu súng trở nên nặng trĩu, đè lên vai khiến đau nhức từng cơn. Mỗi bước đi là một sự cố gắng, mỗi lần là tự nhủ bản thân phải gượng dậy mà tiến về phía trước.
Có những lúc bác kiệt sức đến mức ngất lịm đi giữa đường hành quân. Khi tỉnh lại, bác thấy mình đang được đồng đội dìu đi. Họ thay nhau đỡ bác, người thì đeo giúp ba lô, người thì khoác tay kéo bác bước tiếp. Không một lời than vãn, không một ai bỏ lại phía sau. Chính tình đồng đội ấy đã tiếp thêm cho bác sức mạnh, giúp bác vượt qua những lúc tưởng chừng không thể đứng dậy nổi.
Khi đến chiến trường, bác mới thực sự hiểu thế nào là sự khốc liệt của chiến tranh. Tiếng pháo nổ dày đặc, liên hồi, rung chuyển cả không gian. Tiếng súng xen lẫn tiếng bom tạo thành một âm thanh hỗn loạn, kéo dài không dứt. Tai bác dần trở nên ù đi, rồi gần như không còn nghe rõ nữa. Cho đến tận bây giờ, di chứng ấy vẫn còn, như một dấu ấn không thể xóa nhòa của những năm tháng chiến đấu.
Giữa làn mưa đạn ấy, nỗi sợ là điều không thể tránh khỏi. Bác cũng đã từng sợ – sợ cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, sợ không bao giờ được trở về quê hương. Nhưng trong hoàn cảnh đó, bác không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục tiến lên. Nỗi sợ dần bị lấn át bởi ý chí và trách nhiệm. Bác hiểu rằng phía sau mình là đồng đội, là quê hương, là những người đang đặt niềm tin vào những người lính như bác.



