Trong những chuyến đi ấy, kỷ niệm nào khiến ông nhớ nhất?
- Có một lần, khi nghe tin Đà Lạt giải phóng, anh em định đi ngay. Nhưng tôi nghĩ cần có bài về Phan Rang sớm hơn. Thế là tôi quyết định quay đầu về Nha Trang một mình. Quãng đường hơn trăm cây số, đi trong điều kiện chiến sự chưa hoàn toàn ổn định. Trên người chỉ có một khẩu súng ngắn và một khẩu carbin. Lạ là lúc ấy không thấy sợ. Có lẽ vì mình đang ở trong dòng chảy của sự kiện. Cảnh sắc của một vùng đất vừa giải phóng khiến mình quên đi nguy hiểm. Đó là lúc tôi hiểu rõ nhất vì sao mình làm nghề này. Không phải để nổi tiếng, mà để được có mặt, được chứng kiến và ghi lại những khoảnh khắc quan trọng của đất nước.


