Trong Những Khoảng Lặng Của Đất
Câu chuyện kể về cuộc tìm kiếm hy vọng của Đại úy Phong và đơn vị công binh trong một vụ sạt lở núi kinh hoàng tại vùng cao phía Bắc vào mùa mưa lũ năm 2026. Khi mọi hy vọng gần như vụt tắt dưới hàng ngàn mét khối đất đá, anh vẫn không ngừng nghỉ, vì anh hiểu rằng dưới đó, sự sống vẫn đang chờ đợi.
Đó là một ngày u ám, toàn bộ một sườn núi đã đổ ập xuống một ngôi làng nhỏ dưới chân đồi. Hàng ngàn khối đất đá, bùn lầy bao phủ tất cả. Phong nhận nhiệm vụ chỉ huy lực lượng công binh đến hiện trường.
Khi đến nơi, hiện trường là một màu xám xịt của đất, xen lẫn những mảnh gỗ nhà cửa bị nghiền nát. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy xúc gầm rú trong vô vọng và tiếng mưa vẫn rơi không ngớt. Đội của Phong phải làm việc trong sự cảnh giác tột độ, vì những cơn mưa nhỏ vẫn có thể khiến phần sườn núi còn lại sạt lở tiếp bất cứ lúc nào.
Suốt ba ngày ba đêm, họ không ai chợp mắt. Họ dùng tay không, dùng những chiếc xẻng nhỏ để bới đất, vì sợ rằng dùng máy móc sẽ làm tổn thương những người có thể còn đang kẹt dưới kia.
Đến chiều ngày thứ tư, khi mọi người đều đã kiệt sức và bắt đầu nghĩ đến điều xấu nhất, Phong bất chợt giơ tay ra hiệu: "Dừng lại! Tất cả im lặng!"
Cả hiện trường lặng đi. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi, rồi bất chợt, một âm thanh cực nhỏ, như tiếng gõ "cọc... cọc..." rất khẽ, vang lên từ dưới một khối bê tông bị vùi lấp.
Đó là tiếng gọi của sự sống. Phong không kìm được niềm xúc động, anh hét lên: "Có người! Còn người sống! Tập trung lại đây!"
Họ dồn toàn lực, phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy. Những đôi bàn tay rướm máu vì đá nhọn, những gương mặt lấm lem bùn đất, nhưng không ai cảm thấy mệt mỏi nữa. Họ đào sâu xuống, cắt từng thanh sắt, gỡ từng tấm ván, như đang cố gắng tháo gỡ từng sợi dây xích của tử thần.
Sau hơn một giờ căng thẳng, một bàn tay nhỏ bé của một đứa trẻ được nhấc ra khỏi bùn đất, rồi đến người mẹ đang ôm chặt lấy con. Họ vẫn còn thở, yếu ớt nhưng đầy mạnh mẽ. Những người lính bật khóc. Họ cẩn thận đặt hai mẹ con lên cáng, chuyển ra xe cứu thương trong sự reo hò của những người có mặt.
Khi đêm xuống, Phong ngồi lặng lẽ bên đống đổ nát, tay cầm chiếc cuốc đã gãy cán. Anh không thấy vui, anh thấy lòng mình nhẹ bẫng. Một chiến sĩ trẻ tiến đến bên anh, hỏi: "Thưa anh, tại sao chúng ta lại không bỏ cuộc khi mọi người đều nghĩ không còn ai sống sót?"
Phong nhìn lên bầu trời tối đen, trả lời khẽ: "Bởi vì công việc của người lính không phải là làm phép tính xác suất. Chúng ta ở đây để làm tất cả những gì có thể, vì sự sống của dân là trên hết. Chỉ cần còn một tia hy vọng, thì đất đá kia cũng chỉ là một vật cản nhỏ thôi."
Sau chiến dịch, Phong trở về đơn vị. Chiếc áo quân phục của anh đã bị bùn đất làm bạc màu, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng niềm tin. Anh biết, ở nơi biên cương hay ngay trong lòng đất mẹ, người lính vẫn luôn là điểm tựa, là sợi dây nối liền giữa cái chết và sự sống cho nhân dân.


