Bài viết

Trồng rừng

Tây Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

(Hồi ức binh nhất)

Tháng 5.1989 tôi đi thực tập Trung đội trưởng ở e24 f304 đóng quân tại Hồ Đại Lải- Ngọc thanh - Mê linh - Hà nội.

Đơn vị cử tôi chỉ huy 1 trung đội đi trồng rừng tại suối 27 Ngọc thanh. Thời tiết lúc này đã bắt đầu có cơn mưa đầu mùa.

Đơn vị chúng tôi ở nhờ nhà của đội sản xuất chè. Dẫn tôi đi nhận công việc là chị Mai kĩ sư lâm nghiệp. Trên đường đi 2 chị em làm quen nhau, tới khu đất đã được công nhân chè phát quang dọn sạch tôi được chị giao khu vực làm, yêu cầu kĩ thuật, thời gian nghiệm thu công việc.

Hàng ngày tôi dẫn bộ đội lên đào hố theo đúng khoảng cách và kích thước.

Cứ vào nửa buổi chiều chị Mai lại lên kiểm tra, được chị khen bộ đội làm tốt mình cũng mừng.

Tính chị cũng cởi mở. Dần dà chị em trở nên thân thiết. Chị rất đẹp nhưng do duyên phận nên lấy chồng muộn. Năm nay 32 tuổi, chồng là bảo vệ nông trường chè nay đã 45 tuổi, mấy năm trước bị tai nạn lật máy cày giờ chỉ ở nhà không lao động được, nhà có 1 cháu gái còn nhỏ đang học mẫu giáo.

Vì là học viên đi thực tập lên tôi tập trung vào công việc nên rất vô tư.

Rồi công việc cũng kết thúc. Trước hôm đi nghiệm thu chị bảo:

Chiều mai D lên nhà chị rồi 2 chị em mình cùng đi nhé. Chiều hôm sau 2 h tôi đến chị đang tắm (chỗ tắm chỉ quây lửng ở gốc cây bưởi đầu hồi). Thấy tôi chị nói vọng ra: D đợi chị tí nhé.

Lát Sau 2 chị em đi bộ vừa đi chị hỏi chuyện D bao nhiêu tuổi, có người yêu chưa để chị làm mối, ra trường xin về đây… Tới nơi chị bảo còn nắng thôi mình ngồi bóng cây cho mát, hàng ngày chị đi kiểm tra biết hết công việc rồi. Ngồi cạnh chị mà tâm hồn mình cứ ở đâu ấy thì chị kéo tay mình bảo D ngồi gần lại đây cho mát sao cứ xa cách thế. Chà lúc này tôi thấy chị đẹp, duyên dáng, mùi thơm bồ kết tỏa ra từ và quyến rũ của phụ nữ. Phải rất kìm lòng tôi bảo: Em cũng rất mến chị, mình là chị em, ra trường nếu được em xin về đây rồi chị làm mối cho em nhé, được sống gần hồ Đại Lải trường viết văn Nguyễn Du thì còn gì bằng.

Nghe xong chị cười.

Công việc hoàn thành. Hôm sau tôi dẫn quân về đơn vị tới cây đa đầu làng thấy chị mặc đẹp dắt chiếc xe đạp đứng đợi. Chị gọi mình ra cho nửa cân chè móc và dặn: Ra trường D nhớ xin về đây nhé!

Cả 2 mắt bỗng đỏ hoe🤔

Một cái bắt tay nồng ấm đầy lưu luyến, mình ra chỉ huy bộ đội về đơn vị. Bóng chị xa dần!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn