TRONG RỪNG, MUỐI QUÝ HƠN VÀNG
TRONG RỪNG, MUỐI QUÝ HƠN VÀNG
TRONG RỪNG, MUỐI QUÝ HƠN VÀNG
Tôi là Nguyễn Viết Long. Đời lính của tôi gắn liền với rừng sâu, với những tháng ngày hành quân triền miên và thiếu thốn đủ bề. Trong hoàn cảnh ấy, có một điều mà ai từng sống trong rừng mới thấm thía: muối quý hơn vàng.
Đợt đó, đơn vị tôi đi rừng dài ngày. Lương thực mang theo được tính toán rất chặt chẽ. Gạo còn có thể xoay xở, rau rừng có thể tìm, nhưng muối thì khác. Muối không thể hái, không thể kiếm trong rừng. Mang theo bao nhiêu là biết bấy nhiêu. Hết muối là bữa ăn trở nên nhạt nhẽo đến khó nuốt.
Những ngày đầu còn có chút muối vừng, mỗi bữa chỉ dám chấm nhẹ đầu đũa. Ai cũng ăn dè, không ai bảo ai. Nhưng đi được gần chục ngày, túi muối bắt đầu vơi dần. Bữa cơm chỉ còn cơm trắng với rau rừng luộc, không có muối, ăn mà cổ họng cứ nghẹn lại.
Lúc ấy tôi mới thấy rõ giá trị của muối. Một hạt muối nhỏ xíu, ngày thường chẳng ai để ý, mà trong rừng lại trở thành thứ quý giá vô cùng. Có hôm, anh nuôi mang ra một nhúm muối rất nhỏ, bảo chia cho cả tổ. Mỗi người được vài hạt, rắc đều vào bát canh rau loãng. Vậy mà ai cũng thấy ngon hơn hẳn.
Có đồng đội đùa mà như thật:
“Giờ có vàng cũng không đổi được muối đâu.”
Câu nói ấy nghe xong, ai cũng gật đầu. Trong rừng sâu, vàng không giúp no bụng, không giúp có sức mà đi. Chỉ có muối mới giữ được sức người.
Những ngày thiếu muối, anh em mệt hơn hẳn. Ăn nhạt, người uể oải, mồ hôi ra nhiều mà không được bù. Nhưng chẳng ai than vãn. Chúng tôi động viên nhau cố gắng, chia sẻ từng chút một. Có người nhường phần muối ít ỏi của mình cho bạn đang mệt. Có người lặng lẽ ăn nhạt hơn để dành cho người khác.
Tôi nhớ nhất một buổi tối, mưa rừng lất phất, đơn vị vừa dựng xong lán. Anh nuôi bất ngờ lấy ra một gói nhỏ, nói là tìm lại được ít muối còn sót. Cả tổ nhìn gói muối mà mắt sáng lên. Chỉ một thìa nhỏ thôi, chia đều cho mọi người, nhưng bữa cơm hôm ấy ai cũng ăn ngon, ăn chậm, trân trọng từng miếng.
Trong ánh đèn pin mờ, tôi nhìn quanh, thấy những khuôn mặt sạm nắng, áo quần lấm lem, nhưng ánh mắt thì ấm áp lạ thường. Tôi chợt hiểu: không chỉ vì có muối, mà vì chúng tôi đang cùng nhau vượt qua thiếu thốn. Muối lúc ấy không chỉ là gia vị, mà là sự sẻ chia, là động lực tinh thần.
Sau đợt đi rừng đó, mỗi lần nhận tiếp tế, thứ được kiểm tra đầu tiên luôn là muối. Không ai dám coi thường nữa. Một túi muối nhỏ được cất giữ cẩn thận như của quý. Có người còn nói vui:
“Muối là bảo bối của lính rừng.”
Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, sống giữa đời thường đủ đầy, bữa ăn nào cũng có muối, có gia vị, tôi lại nhớ đến những ngày trong rừng sâu năm ấy. Nhớ những bữa cơm nhạt, nhớ cảm giác mừng rỡ khi có vài hạt muối rắc vào bát canh.
Với tôi, muối trong rừng thật sự quý hơn vàng. Nó dạy tôi bài học về giá trị của những điều nhỏ bé, về sự chịu đựng và sẻ chia giữa con người với con người. Và hơn hết, nó nhắc tôi nhớ mãi những năm tháng gian khổ mà nghĩa tình của đời lính – nơi một hạt muối cũng đủ làm ấm lòng cả một đơn vị.


