Bài viết

Trong thời kỳ mà mỗi tiếng gió thổi trên đồng lúa đều mang theo mùi khét của thuốc súng và hơi ấm còn sót lại từ chính những người lính ngã xuống vì quê hương- THCS ĐS

Bắc Ninh11/04/2026THCS Đồng Sơn (THCS Đồng Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong thời kỳ mà mỗi tiếng gió thổi trên đồng lúa đều mang theo mùi khét của thuốc súng và hơi ấm còn sót lại từ chính những người lính ngã xuống vì quê hương. Đó chính là “thời hoa lửa”- thời mà không chỉ những người lính còn nhớ, thế hệ chúng ta cũng cần phải nhớ về những trang lịch sử hào hùng của dân tộc. Chúng ta hãy cùng sống lại không khí ấy qua câu chuyện tôi kể sau đây nhé!

Hôm đó tôi vô tình thấy ảnh của ông tôi và người bạn ấy, nhờ sự tò mò và hiếu kỳ của mình tôi cũng được ông kể lại. Người đó tên Nguyễn Văn Trỗi còn được biết đến với cái tên Tư Trỗi. Ông sinh năm 1940 ở một gia đình nghèo nhưng đông con ở tại làng Thanh Quýt, Quảng Nam. Cũng tiếc thay cho số phận ấy khi ông mồ côi mẹ từ nhỏ. Ở độ tuổi đẹp nhất của một đời người, ông đã dũng cảm quyết định tham gia nhập ngũ để nước ta được hòa bình, con trẻ được đi học.

Trong trận chiến ông liều mình lao vào biển lửa, không ngại khó, ngại khổ, hay sợ hãi trước lực lượng hùng mạnh của quân thù. Những ngày đầu ông được rèn luyện cả về thể chất lẫn ý chí để bước vào cuộc chiến thực sự. Những bài tập dù khó đến mấy ông cũng quyết tâm vượt qua. Khi cuộc chiến ấy bùng nổ thật sự, dù mắt ông có mờ, người có mệt thì ông vẫn cố gắng hết sức. Trận chiến ấy kéo dài gần một trăm ngày, số lần được ngủ của ông chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngày mà mọi thứ kết thúc, xung quanh là một khung cảnh mà khiến tổ phụ của tôi nhớ mãi không quên. Tất cả đều hoang tàn, máu khô còn rất đậm, đến nỗi mà chỉ cần nhìn sơ qua cũng được sự tàn phá khốc liệt của bom đạn kẻ thù dội xuống.

Sau trận chiến ấy, sự kiện khiến mọi người dần có ấn tượng sâu sắc với ông là: Sau khi sang Sài Gòn, ông đã tham gia vào đội “biệt động thành” thuộc Đại đội quyết tử 65, cánh quân Tây Nam Sài Gòn. Tư trỗi đã được giao một nhiệm vụ đó là đặt mìn ở cầu Nguyễn Văn Trỗi. Biết trước là rất nguy hiểm và việc hy sinh là rất cao, nhưng ông không hề do dự. Một con người kiên cường bất khuất, dũng cảm. Việc đặt mìn để ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara là rất khó, nhưng ông đã quyết nhận nhiệm vụ đó. Nhưng mà điều gì có thể xảy ra thì cũng sẽ xảy ra, ông bị bắt do kế hoạch bị bại lộ. Dù có bị tra tấn dã man đến mức nào ông cũng không khai dù chỉ một chút ít. Trong lao tù, có đói, có bị tra tấn đến chết đi sống lại ông vẫn giữ khí tiết kiên trung của người chiến sĩ cách mạng.

Đến ngày ông bị bọn giặc dẫn giải ra pháp trường ông vẫn không hề nhún nhường, run sợ. Ông vẫn hiên ngang đối mặt với quân thù, ánh mắt không hề gợn sóng, chân tay không hề run rẩy cầu xin. Khi lên pháp trường, dù nòng súng có chĩa thẳng vào mặt ông, ông vẫn nhìn thẳng vào nòng súng, ông không bịt mắt khi bị bắn, cũng là để nhìn thấy quê hương mình lâu hơn chút. Trước khi hy sinh Tư Trỗi đã nói một câu khiến mọi người ở đó đều chết sững “ Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm”. Sự hy sinh anh dũng với tâm thế kiên cường bất khuất của ông là vì quê hương, đất nước.

Hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi và sự hy sinh của ông là minh chứng cho những người lính kiên cường trong cuộc kháng chiến của dân tộc ta. Tôi chợt nhận ra rằng cuộc sống bình yên mà chúng ta đang có hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương, nước mắt và sự hy sinh thầm lặng của những người như anh hùng Nguyễn Văn Trỗi. Câu chuyện của ông không chỉ khiến tôi khâm phục, tự hào mà còn nhắc nhở tôi phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những thế hệ đi trước và cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn