TRONG TRÁI TIM NGƯỜI BÀ CỐ
Vào một ngày cuối năm, trong tiết trời se lạnh, em được mẹ chở đến thăm bà cố. Bà tên là Hoàng Thị Ruyễn, sinh năm 1931, sống tại thôn Nam Minh Lệ, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị (trước đây là thôn Nam Minh Lệ, xã Quảng Minh, thị xã Ba Đồn, tỉnh Quảng Bình).
Vào một ngày cuối năm, trong tiết trời se lạnh, em được mẹ chở đến thăm bà cố. Bà tên là Hoàng Thị Ruyễn, sinh năm 1931, sống tại thôn Nam Minh Lệ, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị (trước đây là thôn Nam Minh Lệ, xã Quảng Minh, thị xã Ba Đồn, tỉnh Quảng Bình). Từ nhỏ, em đã nhiều lần được mẹ đưa đến thăm bà. Trong ký ức của em, bà cố với mái tóc bạc phơ, làn da trắng, gương mặt hiền từ cùng nụ cười ấm áp luôn tạo cho em cảm giác gần gũi, yêu thương. Bà thường kể cho em nghe nhiều câu chuyện, nhưng hôm nay là một câu chuyện đặc biệt - câu chuyện về những năm tháng hào hùng trong cuộc đời bà. Năm 1949, trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, bà được Trung đoàn 57 |
giao nhiệm vụ viết thư làm công tác địch vận. Với sự mưu trí và dũng cảm, bà đã thuyết phục được đồn trưởng Tôn Thất Ân rời bỏ hàng ngũ thực dân, đi theo con đường cách mạng. Khi việc bị phát hiện, bà bị địch bắt giam, đầu tiên tại Đồn Minh Lệ, sau đó bị chuyển vào nhà giam Nam Triều (Đồng Hới). Tại đây, bà phải chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man trong những cuộc thẩm vấn tàn khốc. Dù đối mặt với cái chết, người con gái nhỏ nhắn ấy vẫn kiên cường giữ vững khí tiết, một lòng trung thành với Đảng, quyết không khai báo. Bà đã bị giam cầm suốt 2 năm 7 tháng trong ngục tù của kẻ thù.
Đến thời kỳ kháng chiến chống đế quốc Mỹ, dù tuổi đã cao, nhưng tinh thần yêu nước trong bà vẫn không hề phai nhạt. Bà một mình chèo đò đưa bộ đội qua sông giữa mưa bom bão đạn, tham gia đào hầm cứungười bị vùi lấp, đỡ đẻ cho các bà mẹ trong lòng đất, và cùng dân làng san lấp hố bom, thông đườngchoxe ra tiền tuyến. Mỗi việc bà làm đều thấm đẫm tinh thần quên mình vì Tổ quốc.
Qua những câu chuyện ấy, em hiểu rằng bà cố chính là hiện thân sống động của phẩm chất “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” của người phụ nữ Việt Nam. Với những cống hiến to lớn ấy, bà đã được Nhà nước trao tặng chế độ trợ cấp cho người hoạt động cách mạng bị địch bắt tù đày. Trên bức tường trong ngôi nhà nhỏ của bà, treo đầy những Huân chương, Huy chương kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ cứu nước, cùng các Huân chương giải phóng phụ nữ và bảo vệ sức khỏe của Bộ Y tế.
Đối với em, bà cố không chỉ là người thân yêu, mà còn là một tượng đài sống của lòng yêu nước. Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt hiền hậu của bà, em lại tự nhủ phải học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức thật chăm để xứng đáng với những hy sinh lớn lao mà bà đã dành trọn cho nền hòa bình, độc lập và tự do của đất nước.


