Trống trận và tiếng lòng
Tiếng trống trận ngày xưa từng vang lên giữa những thời khắc nguy nan.
Nó báo hiệu tập hợp.
Báo hiệu hành quân.
Báo hiệu chiến đấu.
Nhưng với những người lính, tiếng trống còn là tiếng lòng.
Nó nhắc họ rằng phía trước là nhiệm vụ.
Phía sau là quê hương.
Trần Hưng Đạo hiểu sức mạnh tinh thần của những biểu tượng như thế.
Một âm thanh có thể tạo nên sự thống nhất.
Một hiệu lệnh có thể khiến hàng nghìn người cùng hành động.
Ngày nay, chúng ta không còn nghe tiếng trống trận trong chiến tranh.
Nhưng có những âm thanh khác cũng nhắc chúng ta về trách nhiệm.
Tiếng trống trường báo hiệu giờ học.
Tiếng chuông báo hiệu một nhiệm vụ.
Tiếng gọi của cha mẹ.
Tiếng nhắc nhở của thầy cô.
Mỗi âm thanh đều có thể trở thành lời nhắc nếu chúng ta biết lắng nghe.
Trống trận của thời Trần đã lùi vào lịch sử.
Nhưng tiếng lòng yêu nước mà nó tượng trưng vẫn còn.



