Bài viết

TRỐNG VẮNG - Viết về Mẹ VNAH Trần Thị Lụa

Vĩnh Long24/06/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Xuôi theo Quốc lộ 57, đến chợ Thanh Trung xã Hưng Khánh Trung, theo sự chỉ dẫn của người quen, chúng tôi tìm đến nhà Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Lụa.

Mẹ mất từ năm 1997. Nhà Mẹ hiện giờ là một căn nhà lá nhỏ đơn sơ, trống trước, trống sau, vắng vẻ.

Hỏi thăm về cuộc đời của Mẹ, anh Thống – đứa cháu nội của Mẹ tuổi còn quá trẻ, một số cán bộ cách mạng lão thành trong ấp cho chúng tôi biết:

Số phận của mẹ Lụa ngày xưa không giống như cái tên của Mẹ. Cuộc đời của Mẹ cũng trống vắng, cô đơn và hiu quạnh giống như căn nhà của Mẹ bây giờ.

Chồng Mẹ chết sớm, Mẹ chỉ có một đứa con duy nhất. Mẹ ở vậy nuôi con đến ngày khôn lớn, mặc cho đời trêu chọc, rẻ khinh. Gia đình nghèo, Mẹ phải chắt chiu, tảo tần hôm sớm.

Vì chiến tranh, Mẹ nén nhớ thương tiễn con lên đường tham gia cách mạng. Con Mẹ, anh Huỳnh Văn Vinh tham gia giao bưu vận liên tỉnh miền Tây năm 1966.

Không những Mẹ rứt núm ruột mình cho cách mạng mà trong hai cuộc kháng chiến, bản thân Mẹ cũng có nhiều đóng góp. Mẹ đã tham gia nhiều công tác như: giao liên, liên lạc, nuôi giấu cán bộ và tiếp tế lương thực, thực phẩm, thuốc men cho bộ đội... Ngoài ra, Mẹ còn tham gia công tác địch vận ở địa phương. Dù nhiều lần bị địch bắt, tù đày, đánh đập tra tấn rất dã man nhưng Mẹ vẫn một lòng kiên trung với Đảng với cách mạng, kiên quyết không khai báo dù chỉ một lời. Ra tù Mẹ vẫn tiếp tục hoạt động đóng góp cho cách mạng không một chút toan tính cá nhân.

Con Mẹ: anh Huỳnh Văn Vinh, hy sinh năm 1970 trong một trận đánh trực thăng vận ở Cà Mau. Dù bị địch bắn trọng thương nhưng anh vẫn anh dũng chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng. Đến ngày Mẹ mất, Mẹ vẫn chưa được nhìn thấy mộ con, dù là một nấm mồ trơ trọi ở giữa cánh đồng.

Những tưởng mất đứa con thương yêu nhất của đời Mẹ, Mẹ không còn thiết sống. Nhưng Mẹ vẫn trụ vững vàng và càng gắn bó với phong trào cách mạng ở địa phương, luôn thể hiện phẩm chất cao quý của người Mẹ Việt Nam Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang.

Hòa bình lập lại, Mẹ sống với người cháu nội (con của liệt sĩ Huỳnh Văn Vinh). Dù nghèo, nhưng Mẹ sống rất có nghĩa tình với bà con hàng xóm.

Năm 1994, Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu: Mẹ Việt Nam anh hùng. Vì có con là liệt sĩ ngành Bưu Điện nên Mẹ được Bưu Điện tỉnh Quảng Bình nhận phụng dưỡng suốt đời, nhưng Mẹ có đòi hỏi gì cho riêng mình, do ở xa nên đơn vị nhận phụng dưỡng có đến nhà thăm Mẹ một lần. Còn đứa cháu nội ở với Mẹ cũng nghèo, hàng ngày vợ chồng phải ra chợ buôn bán, cuộc sống chỉ đủ ăn, đâu có “của dành của để” để cất nhà phụng dưỡng Mẹ thật chu đáo. Vì thế, đến ngày Mẹ mất, nơi thờ cúng Mẹ vẫn chưa được đàng hoàng.

Rời nhà Mẹ ra về chúng tôi cảm thấy băn khoăn và tự trách mình có một phần lỗi lầm vì chưa làm tròn trách nhiệm với người đã khuất. Chúng tôi tự nhủ cần phải học tập tấm gương về sự suốt đời hy sinh của Mẹ.

Mẹ là tấm gương sáng cho các thế hệ con cháu muôn đời sau noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRỐNG VẮNG - Viết về Mẹ VNAH Trần Thị Lụa | Câu chuyện thời hoa lửa