Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRỪ VĂN THỐ – MỘT ĐỜI NGƯỜI, MỘT NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Đồng Tháp20/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC THI VIẾT : “Câu Chuyện Thời Hoa Lửa”

TRỪ VĂN THỐ – MỘT ĐỜI NGƯỜI, MỘT NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

I.Người viết

Tên: Lê Hoàng Thảo Nhi

Lớp:10a2

Trường : THPT Đốc Binh Kiều

II. Tác phẩm

Trừ Văn Thố (1938–1963) là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, quê tại thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Ông nổi tiếng với hành động dũng cảm lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong trận đánh bốt Cây Trường tại Bình Dương ngày 18 tháng 10 năm 1963, hy sinh khi mới 25 tuổi.

Có những câu chuyện khi được kể lại, người nghe không chỉ biết thêm về một con người mà còn cảm nhận được cả một thời kỳ lịch sử. Đó là những năm tháng mà quê hương chìm trong chiến tranh, khi tuổi trẻ của biết bao người gắn liền với những cuộc hành quân, những trận đánh và những mất mát không gì bù đắp được. Trong những năm tháng “hoa lửa” ấy, có những người đã sống một cuộc đời rất đỗi bình dị nhưng khi đất nước cần, họ đã sẵn sàng hy sinh tất cả.

Anh hùng Trừ Văn Thố là một người như thế.

Nhắc đến Trừ Văn Thố, em nghĩ đến một người con của quê hương Cai Lậy – một vùng đất giàu truyền thống cách mạng của Tiền Giang. Cuộc đời của ông gắn với một giai đoạn lịch sử đầy gian khổ của dân tộc. Đó là thời kỳ mà lòng yêu nước không chỉ được thể hiện bằng lời nói, mà được chứng minh bằng hành động, bằng ý chí và đôi khi bằng chính sự hy sinh của mỗi con người.

Từ quê hương Cai Lậy đến những năm tháng chiến đấu

Trừ Văn Thố quê ở xã Thanh Hòa, huyện Cai Lậy, tỉnh Mỹ Tho trước đây, nay thuộc địa bàn tỉnh Tiền Giang. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Nam Bộ giàu truyền thống yêu nước, ông đã chứng kiến quê hương phải trải qua những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt.

Trong hoàn cảnh đất nước có chiến tranh, những người thanh niên như Trừ Văn Thố không có một tuổi trẻ bình yên như chúng ta hôm nay. Tuổi trẻ của họ gắn với nhiệm vụ bảo vệ quê hương, với niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Đối với thế hệ ấy, tình yêu quê hương không phải là một khái niệm xa xôi. Quê hương chính là nơi họ sinh ra, là gia đình, là những người thân yêu và là mảnh đất mà họ quyết tâm bảo vệ. Chính tình yêu ấy đã trở thành động lực để họ vượt qua sợ hãi, gian khổ và hiểm nguy.

Trừ Văn Thố cũng đã chọn con đường chiến đấu.

Con đường ấy chắc chắn không phải con đường dễ dàng. Phía trước là bom đạn, là những trận chiến có thể cướp đi mạng sống bất cứ lúc nào. Nhưng khi Tổ quốc cần, ông và những người đồng đội của mình vẫn tiến lên.

Khoảnh khắc làm nên tên tuổi

Trong cuộc đời chiến đấu của Trừ Văn Thố, câu chuyện về trận đánh đồn Cây Trường ở Bến Cát, Bình Dương là một dấu mốc đặc biệt.

Trong trận chiến, quân ta gặp sự chống trả quyết liệt của địch. Hỏa lực từ đồn bắn ra gây nhiều khó khăn cho bước tiến của bộ đội. Một lỗ châu mai trở thành điểm cản khiến đồng đội gặp nguy hiểm và không thể dễ dàng tiến lên.

Trong giây phút quyết định ấy, Trừ Văn Thố đã có một lựa chọn mà không phải ai cũng có đủ can đảm để thực hiện.

Ông dùng thân mình để lấp lỗ châu mai.

Đọc lại câu chuyện ấy, chúng ta có thể hình dung được sự khốc liệt của chiến tranh. Đó là khoảnh khắc mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Người chiến sĩ biết rằng hành động của mình có thể phải trả giá bằng mạng sống, nhưng ông vẫn lựa chọn hy sinh để đồng đội có cơ hội tiến lên, hoàn thành nhiệm vụ.

Đó không chỉ là lòng dũng cảm.

Đó còn là tình đồng chí, đồng đội sâu sắc.

Trong chiến tranh, một người lính không chiến đấu chỉ vì bản thân mình. Họ chiến đấu vì đồng đội bên cạnh, vì nhiệm vụ chung, vì quê hương và vì một ngày đất nước được hòa bình. Chính vì vậy, hành động của Trừ Văn Thố đã trở thành biểu tượng cho tinh thần sẵn sàng hy sinh vì đồng đội và Tổ quốc.

Có lẽ chúng ta, những người sinh ra trong thời bình, rất khó có thể cảm nhận hết sự khốc liệt của khoảnh khắc ấy. Chúng ta chỉ có thể nhìn lại qua những trang tư liệu, những câu chuyện được kể lại và tưởng tượng về một người thanh niên đã đặt nhiệm vụ của đất nước lên trên sự sống của chính mình.

Nhưng dù thời gian có trôi qua bao lâu, giá trị của sự hy sinh ấy vẫn không thay đổi.

Một người nằm xuống, một cái tên được sống mãi

Trừ Văn Thố đã hy sinh, nhưng sự hy sinh của ông không bị thời gian xóa nhòa.

Tên tuổi của ông được nhân dân và các thế hệ sau ghi nhớ. Tên ông được đặt cho trường học, địa phương và những công trình tưởng niệm. Đó là cách mà quê hương gìn giữ ký ức về một người con đã cống hiến tuổi trẻ cho đất nước.

Điều đáng quý là câu chuyện về ông không chỉ nằm trong những trang sách lịch sử.

Tên Trừ Văn Thố còn hiện diện trong đời sống của các thế hệ học sinh.

Có những em học sinh bước vào trường học mỗi ngày, nhìn thấy tên trường mà có thể chưa hiểu hết ý nghĩa phía sau cái tên ấy. Nhưng khi biết về cuộc đời và sự hy sinh của người anh hùng, cái tên Trừ Văn Thố bỗng trở nên gần gũi hơn.

Đó không còn đơn giản là tên của một ngôi trường.

Đó là tên của một con người.

Một người từng có tuổi trẻ.

Từng có những ước mơ.

Từng có gia đình, đồng đội và những người thân yêu.

Nhưng khi đất nước cần, ông đã lựa chọn con đường hy sinh.

Chính vì vậy, mỗi lần nhắc đến tên Trừ Văn Thố, chúng ta cũng đang nhắc đến một phần ký ức của quê hương và một phần lịch sử của dân tộc.

“Thời hoa lửa” và những con người đã sống đẹp

Cụm từ “thời hoa lửa” nghe thật đẹp nhưng phía sau đó là biết bao đau thương.

“Hoa” là tuổi trẻ, là những ước mơ và khát vọng của một thế hệ.

“Lửa” là chiến tranh, là thử thách, là bom đạn và sự hy sinh.

Thế hệ của Trừ Văn Thố đã sống giữa “hoa” và “lửa” như thế.

Họ có tuổi trẻ nhưng không được sống một tuổi trẻ bình thường. Họ có ước mơ riêng nhưng sẵn sàng gác lại để thực hiện nhiệm vụ lớn hơn. Họ có quyền lựa chọn cuộc sống bình yên nhưng đã lựa chọn đứng lên bảo vệ quê hương.

Bởi vậy, khi nhìn lại lịch sử, chúng ta không chỉ nhìn thấy những trận đánh hay những chiến thắng. Chúng ta nhìn thấy những con người cụ thể đã làm nên lịch sử.

Trừ Văn Thố là một trong những con người như vậy.

Sự hy sinh của ông khiến chúng ta hiểu rằng độc lập, tự do và hòa bình không phải tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là sự hy sinh của biết bao người.

Nếu được nói với người anh hùng từ hôm nay...

Nếu có thể gửi một lời đến người anh hùng Trừ Văn Thố từ cuộc sống hôm nay, tôi muốn nói:

“Thưa ông, thế hệ chúng cháu hôm nay đang được sống trong hòa bình. Chúng cháu được đến trường, được học tập, được vui chơi, được theo đuổi những ước mơ của mình. Có thể đôi khi chúng cháu vô tình xem những điều ấy là bình thường, nhưng khi biết về cuộc đời của ông, chúng cháu hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh.”

Có lẽ những người đã hy sinh không mong thế hệ sau phải nhớ mình bằng những lời thật lớn lao.

Điều họ mong muốn có lẽ là đất nước được bình yên, quê hương được phát triển và thế hệ trẻ được sống một cuộc đời tốt đẹp.

Vì vậy, cách tri ân thiết thực nhất không phải chỉ là đặt tên đường, tên trường hay tổ chức những buổi tưởng niệm.

Cách tri ân ý nghĩa nhất chính là sống sao cho xứng đáng.

Bài học dành cho thế hệ trẻ hôm nay

Ngày hôm nay, chúng ta không phải cầm súng ra chiến trường. Nhưng điều đó không có nghĩa là thế hệ trẻ không có trách nhiệm với đất nước.

Đất nước trong thời bình vẫn cần những người trẻ có lý tưởng, có kiến thức và có trách nhiệm.

Một học sinh có thể bắt đầu bằng những việc rất nhỏ: chăm chỉ học tập, trung thực trong thi cử, biết giúp đỡ bạn bè, kính trọng thầy cô, yêu thương cha mẹ và có ý thức giữ gìn môi trường sống.

Khi gặp khó khăn trong học tập, thay vì bỏ cuộc, chúng ta có thể nhớ đến những người trẻ năm xưa đã vượt qua những thử thách lớn hơn rất nhiều

Khi cảm thấy mình chưa đủ giỏi, chúng ta có thể tự nhắc bản thân rằng mình đang có điều kiện mà thế hệ trước từng mơ ước: được học tập trong hòa bình, được tiếp cận tri thức và được tự do lựa chọn tương lai.

Khi đứng trước những cám dỗ của cuộc sống, chúng ta cần biết lựa chọn điều đúng đắn.

 

Đó cũng là một cách tiếp nối truyền thống.

Bởi truyền thống yêu nước không chỉ được thể hiện trong chiến tranh. Trong thời bình, lòng yêu nước còn được thể hiện bằng trách nhiệm với bản thân, gia đình, cộng đồng và xã hội.

Ngọn lửa được truyền lại

Mỗi thế hệ đều có một nhiệm vụ của riêng mình.

Thế hệ của Trừ Văn Thố đã chiến đấu để giành lại độc lập và thống nhất đất nước.

Thế hệ hôm nay có nhiệm vụ giữ gìn thành quả ấy và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Khoảng cách giữa hai thế hệ có thể rất lớn. Những người trẻ hôm nay không trực tiếp trải qua chiến tranh. Chúng ta không nghe tiếng súng giữa quê hương, không phải sống trong những năm tháng thiếu thốn và nguy hiểm như cha anh.

Nhưng giữa chúng ta vẫn có một sợi dây kết nối.

Đó là lòng yêu nước.

Đó là trách nhiệm.

Đó là niềm tự hào về quê hương.

Và đó là sự biết ơn đối với những người đã hy sinh.

Ngọn lửa mà Trừ Văn Thố để lại không phải là ngọn lửa của chiến tranh. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí và niềm tin.

Ngọn lửa ấy cần được truyền lại cho thế hệ sau.

Thời gian có thể làm cho những người đã hy sinh trở thành những cái tên trong sách lịch sử, nhưng không thể làm mất đi ý nghĩa của những gì họ đã cống hiến.

Trừ Văn Thố đã sống một cuộc đời không dài, nhưng cuộc đời ấy có ý nghĩa.

Ông đã dùng tuổi trẻ của mình để bảo vệ quê hương, dùng lòng dũng cảm để hoàn thành nhiệm vụ và dùng sự hy sinh của bản thân để mở đường cho đồng đội.

Ngày hôm nay, khi chúng ta được sống dưới bầu trời hòa bình, được nghe tiếng trống trường, được ngồi trong lớp học và được nghĩ về tương lai, chúng ta càng phải biết trân trọng những gì mình đang có.

Câu chuyện về Trừ Văn Thố vì thế không chỉ là câu chuyện của quá khứ.

Đó là câu chuyện được kể từ quá khứ nhưng dành cho hiện tại.

Đó là lời nhắc nhở rằng phía sau mỗi ngày bình yên là biết bao con người đã âm thầm hy sinh.

Và đó cũng là lời nhắn gửi đến thế hệ trẻ:

Hãy sống một tuổi trẻ có ích. Hãy học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm. Hãy biết trân trọng hòa bình và luôn nhớ về những người đã hy sinh để chúng ta có được ngày hôm nay.

Bởi những người như Trừ Văn Thố có thể đã nằm lại với đất mẹ, nhưng lý tưởng, lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của họ sẽ mãi là ngọn lửa soi đường cho những thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn