TRỪ VĂN THỐ – NGƯỜI CHIẾN SĨ VỚI QUẢ BOM TRÊN CẦU
Tác giả: Nguyễn Thị Thu Hà
Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, có những con người đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng để lại dấu ấn sâu đậm bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh. Trừ Văn Thố (1936–1963) là một trong những người như thế. Câu chuyện về anh không chỉ gợi nhắc về những năm tháng chiến tranh gian khổ mà còn giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn giá trị của hòa bình.
Trừ Văn Thố sinh năm 1936, quê ở tỉnh Bến Tre. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, anh tham gia hoạt động cách mạng và chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Đó là thời kỳ đất nước còn chia cắt, chiến tranh diễn ra ác liệt, cuộc sống của người dân và những người chiến sĩ luôn phải đối mặt với nhiều hiểm nguy.
Năm 1963, trong một trận chiến đấu, Trừ Văn Thố được giao nhiệm vụ đánh phá một chiếc cầu, nơi quân đối phương đang sử dụng để vận chuyển và cơ động lực lượng. Trong quá trình chiến đấu, anh bị thương nhưng vẫn tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Khi một quả bom lớn xuất hiện ở vị trí nguy hiểm, anh đã dùng thân mình để chèn, giữ quả bom, tạo điều kiện cho đồng đội tiếp tục chiến đấu và bảo toàn lực lượng. Hành động dũng cảm ấy đã khiến anh hy sinh khi mới 27 tuổi.
Sự hy sinh của Trừ Văn Thố là một biểu tượng về tinh thần gan dạ, ý thức trách nhiệm và sự sẵn sàng đặt lợi ích chung lên trên sự an toàn của bản thân. Anh đã ra đi giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi đất nước chưa có được cuộc sống yên bình như ngày hôm nay.
Nhưng nhìn câu chuyện ấy từ góc độ của hòa bình, điều đáng trân trọng không chỉ là sự hy sinh của một người chiến sĩ, mà còn là những gì thế hệ sau có trách nhiệm gìn giữ. Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Để có những ngày tháng trẻ em được đến trường, gia đình được đoàn tụ, mọi người được lao động và xây dựng cuộc sống, biết bao thế hệ người Việt Nam đã phải trải qua chiến tranh và mất mát.
Trừ Văn Thố đã không thể chứng kiến ngày đất nước thống nhất, nhưng sự hy sinh của anh cùng với biết bao người đã ngã xuống trở thành một phần của lịch sử dân tộc. Nhắc đến anh hôm nay không phải để khơi lại hận thù, mà để mỗi người hiểu rằng chiến tranh luôn đem đến mất mát và chia lìa; từ đó càng biết quý trọng cuộc sống hòa bình.
Câu chuyện về Trừ Văn Thố nhắc nhở thế hệ trẻ rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong những thời khắc chiến đấu mà còn được thể hiện bằng việc học tập, sống có trách nhiệm, biết yêu thương, đoàn kết và góp phần xây dựng quê hương, đất nước. Hòa bình cần được gìn giữ bằng sự hiểu biết, lòng nhân ái và khát vọng về một tương lai không còn chiến tranh.
Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày Trừ Văn Thố hy sinh. Thời gian có thể làm thay đổi cảnh vật, nhưng không thể xóa đi ký ức về những con người đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Câu chuyện của anh vì thế vẫn mang một thông điệp giản dị mà sâu sắc: hãy biết trân trọng hòa bình, bởi phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là những hy sinh không thể đong đếm của các thế hệ đi trước.


