TRỪ VĂN THỐ – NGƯỜI CON ANH HÙNG CỦA QUÊ HƯƠNG CAI LẬY
"ANH" sinh năm 1937, quê xã Thanh Hòa, huyện Cai Lậy, tỉnh Mỹ Tho (nay thuộc khu vực Cai Lậy). Tháng 10/1961, tham gia Đội Biệt động thị trấn Cai Lậy, sau đó hoạt động trong bộ đội địa phương và được bổ sung về Trung đoàn 2, Sư đoàn 9.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi quê hương còn chìm trong khói lửa, biết bao người con đất Việt đã tạm gác lại tuổi trẻ, hạnh phúc riêng tư để lên đường chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong những người con kiên trung ấy có Trừ Văn Thố – người con của quê hương Cai Lậy, người đã để lại một câu chuyện bi tráng về lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả.
Trừ Văn Thố sinh năm 1937, quê tại xã Thanh Hòa, huyện Cai Lậy, tỉnh Mỹ Tho, nay thuộc địa bàn thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Tháng 10 năm 1961, đồng chí tham gia hoạt động cách mạng trong Đội Biệt động thị trấn Cai Lậy. Sau đó, đồng chí được phân công về bộ đội địa phương và tiếp tục chiến đấu tại quê nhà. Tháng 4 năm 1962, đồng chí được bổ sung về Trung đoàn 2, Sư đoàn 9, bộ đội chủ lực Miền. Trong quá trình hoạt động, đồng chí luôn thể hiện tinh thần kiên cường, quả cảm và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Năm 1963, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn vô cùng quyết liệt. Trừ Văn Thố được điều về đơn vị đặc công tinh nhuệ. Ngày 18 tháng 10 năm 1963, đơn vị của ta tiến công Bót Cây Trường, một cứ điểm quân sự quan trọng của địch tại khu vực Bến Cát, tỉnh Thủ Dầu Một lúc bấy giờ.
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Trước hỏa lực mạnh của địch, một lô cốt với súng trung liên liên tục khống chế đường tiến quân, khiến lực lượng ta gặp rất nhiều khó khăn. Bộc phá và thủ pháo không thể tiêu diệt được hỏa điểm.
Trong thời khắc sinh tử ấy, Trừ Văn Thố đã quyết định lao lên phía trước.
Không màng đến tính mạng của bản thân, người chiến sĩ quê Cai Lậy đã lấy thân mình bịt kín lỗ châu mai, vô hiệu hóa hỏa lực của địch, tạo thời cơ cho đồng đội xung phong tiến lên tiêu diệt cứ điểm.
Khoảnh khắc ấy chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn, nhưng đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng quả cảm. Sự hy sinh của Trừ Văn Thố đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của trận đánh Bót Cây Trường. Chiến thắng này góp phần phá tan hệ thống ấp chiến lược Long Nguyên, giải phóng nhân dân bị dồn vào ấp chiến lược và mở thông tuyến hành lang chiến lược đường 13.
Ngày 18 tháng 10 năm 1963, Trừ Văn Thố anh dũng hy sinh.
Người chiến sĩ năm nào đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng câu chuyện về anh không nằm lại cùng năm tháng. Ngày 5 tháng 5 năm 1965, Nhà nước truy tặng liệt sĩ Trừ Văn Thố Huân chương Quân công giải phóng hạng III và danh hiệu cao quý “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.
Điều đặc biệt là tên tuổi người anh hùng quê Cai Lậy không chỉ được lưu giữ trong những trang sử. Tên Trừ Văn Thố đã trở thành tên trường học tại quê hương và được đặt cho một địa danh ở nơi ghi dấu chiến công của ông. Năm 1964, tỉnh Mỹ Tho từng mở Trường Thiếu sinh quân mang tên Liệt sĩ – Anh hùng LLVTND Trừ Văn Thố tại xã Cẩm Sơn, huyện Cai Lậy.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày người con của quê hương Cai Lậy ngã xuống. Đất nước hôm nay đã hòa bình, những con đường quê hương đã đổi thay, những thế hệ trẻ được sống, học tập và trưởng thành trong một cuộc sống bình yên.
Nhưng sự bình yên ấy chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi thanh xuân, bằng mồ hôi, máu và cả tính mạng của biết bao thế hệ đi trước.
Trừ Văn Thố đã gửi lại tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Anh không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần viết nên một trang sử hào hùng của dân tộc và trở thành niềm tự hào của quê hương Cai Lậy.
Hôm nay, nhắc đến Trừ Văn Thố không chỉ là nhắc đến một người Anh hùng. Đó còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: được sống trong hòa bình là một niềm hạnh phúc, nhưng cũng là một trách nhiệm – trách nhiệm biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đã hy sinh và tiếp tục xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Từ quê hương Cai Lậy, một người con đã ra đi trong khói lửa.
Từ sự hy sinh của anh, một ngọn lửa lý tưởng đã được truyền lại cho các thế hệ mai sau.
Và ngọn lửa ấy – ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự quả cảm và tinh thần sống vì Tổ quốc – sẽ mãi không tắt.

