Bài viết

TRỪ VĂN THỐ – NGƯỜI CON CAI LẬY LẤY THÂN MÌNH CHE LẤP LỖ CHÂU MAI

Họ và tên: Nguyễn Công Thành Đơn vị: Chi đoàn Trường TH Thạnh Lộc

Đồng Tháp17/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện lịch sử không cần nhiều lời kể, bởi chỉ một khoảnh khắc thôi cũng đủ làm nên một tượng đài. Câu chuyện về Anh hùng, liệt sĩ Trừ Văn Thố, người con của quê hương Cai Lậy, là một câu chuyện như thế. Giữa khói lửa chiến tranh, người chiến sĩ ấy đã dùng chính thân mình để bịt họng súng quân thù, mở đường cho đồng đội tiến lên. Sự hy sinh ấy đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng quên mình vì đồng đội, vì Tổ quốc. Trừ Văn Thố sinh năm 1936 tại xã Thanh Hòa, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Sinh ra trong những năm đất nước còn nhiều biến động, ông sớm gắn bó với quê hương và phong trào cách mạng. Tháng 10 năm 1961, ông tham gia Đội Biệt động thị trấn Cai Lậy, sau đó chuyển sang hoạt động trong bộ đội địa phương. Đến năm 1962, ông nhập ngũ, trở thành chiến sĩ trinh sát đặc công.

Những người lính đặc công thường phải đối mặt với những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Họ hoạt động bí mật, tiếp cận mục tiêu trong điều kiện khó khăn và phải chiến đấu bằng sự gan dạ, mưu trí, chính xác. Với Trừ Văn Thố, mỗi nhiệm vụ không chỉ là trách nhiệm của một người lính mà còn là lời cam kết với đồng đội và quê hương. Ngày 18 tháng 10 năm 1963, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ tiến công bót Cây Trường, một cứ điểm của địch tại khu dinh điền Văn Hữu, huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương. Đây là một trận đánh ác liệt. Quân ta đã phá được một số tuyến phòng thủ, nhưng hỏa lực từ lô cốt của địch vẫn liên tục bắn chặn, gây nhiều khó khăn cho hướng tiến công chủ yếu. Trong khoảnh khắc quyết định ấy, Trừ Văn Thố bị thương ở đùi nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Khi bộc phá và thủ pháo không thể tiêu diệt được hỏa điểm súng máy trong lô cốt, con đường tiến quân của đồng đội bị chặn lại. Trước tình thế đó, ông ôm bộc phá lao lên phía lỗ châu mai.

Đó là một hành động diễn ra trong khoảnh khắc, nhưng chứa đựng sức nặng của cả một đời người. Trừ Văn Thố đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai, làm tê liệt hỏa lực của địch, tạo điều kiện để đồng đội tiếp tục xung phong và tiêu diệt cứ điểm. Ông đã hy sinh ngay trong trận đánh, khi tuổi đời mới khoảng 27 tuổi. Sự hy sinh của Trừ Văn Thố gợi nhớ đến hình ảnh những người chiến sĩ đã lấy thân mình làm lá chắn cho đồng đội trong những năm tháng chiến tranh. Nhưng điều làm nên vẻ đẹp của câu chuyện không chỉ nằm ở hành động dũng cảm cuối cùng. Đó còn là cả quá trình một người con của Cai Lậy lựa chọn đứng vào hàng ngũ chiến đấu, chấp nhận gian khổ và đặt nhiệm vụ chung lên trên sự sống của bản thân.

Một con người có thể ngã xuống, nhưng ý nghĩa của sự hy sinh không mất đi. Sau trận đánh, tên tuổi Trừ Văn Thố được đồng đội và nhân dân ghi nhớ. Năm 1965, Nhà nước truy tặng ông Huân chương Quân công giải phóng hạng III và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Điều xúc động là ký ức về người anh hùng ấy không chỉ được lưu giữ trong những trang sử. Tên Trừ Văn Thố đã trở thành tên của trường học, đường phố và một địa danh ở vùng đất nơi ông chiến đấu. Tại quê hương Cai Lậy, nhiều thế hệ học sinh đã được học tập dưới mái trường mang tên người con anh hùng của quê hương mình. Tại nơi ông hy sinh, di tích lịch sử Chiến thắng Bót Cây Trường và các hoạt động tưởng niệm vẫn nhắc nhớ về người chiến sĩ năm xưa. Hơn sáu mươi năm đã trôi qua. Những tiếng súng ở bót Cây Trường chỉ còn trong ký ức và những trang sử. Quê hương Cai Lậy hôm nay đã đổi thay, những con đường mới mở ra, những mái trường vang tiếng trẻ thơ. Nhưng giữa cuộc sống thanh bình ấy, câu chuyện về Trừ Văn Thố vẫn mang một ý nghĩa sâu sắc.

Ông đã dùng thân mình để mở một con đường giữa lửa đạn. Con đường ấy không chỉ đưa đồng đội tiến lên trong một trận đánh, mà còn trở thành con đường đi vào ký ức của quê hương và dân tộc. “Câu chuyện hoa lửa” của Trừ Văn Thố vì thế không chỉ là câu chuyện về cái chết của một người lính. Đó là câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và sự lựa chọn sống có lý tưởng. Ngọn lửa mà ông để lại không phải ngọn lửa của chiến tranh, mà là ngọn lửa của lòng yêu nước – một ngọn lửa được truyền từ thế hệ đã hy sinh đến thế hệ hôm nay, để mỗi chúng ta càng hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có; hòa bình được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân và máu xương của những người đi trước./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRỪ VĂN THỐ – NGƯỜI CON CAI LẬY LẤY THÂN MÌNH CHE LẤP LỖ CHÂU MAI | Câu chuyện thời hoa lửa