Anh hùng Lực lượng vũ trang

Trừ Văn Thố – Người thanh niên từ Cai Lậy ra trận

Người thanh niên từ Cai Lậy ra trận

Đồng Tháp20/08/2026Xã Bình Phú (Xã Bình Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trừ Văn Thố – Người thanh niên từ Cai Lậy ra trận

Năm 1961, Trừ Văn Thố tham gia hoạt động cách mạng trong Đội Biệt động thị trấn Cai Lậy.

Khi ấy anh còn trẻ.

Cai Lậy những năm đó là một vùng đất mà mỗi con đường, mỗi bờ kinh đều có thể trở thành nơi diễn ra một cuộc đấu trí. Ban ngày là chợ, là ruộng vườn, là ghe xuồng. Ban đêm, có thể là đường đi của cán bộ, du kích hoặc nơi trao đổi tin tức.

Thố sinh năm 1937 tại xã Thanh Hòa, huyện Cai Lậy cũ. Tháng 10 năm 1961, anh tham gia hoạt động trong Đội Biệt động thị trấn Cai Lậy, sau đó về bộ đội địa phương. Tháng 4 năm 1962, anh được bổ sung vào Trung đoàn 2, Sư đoàn 9 bộ đội chủ lực Miền.

Từ một thanh niên quen với ruộng vườn Cai Lậy, anh bước vào cuộc chiến lớn hơn.

Những ngày đầu trong đơn vị, Thố phải học nhiều thứ.

Cách hành quân.

Cách giữ bí mật.

Cách nhận biết địa hình.

Cách chịu đựng những ngày thiếu ăn, thiếu ngủ.

Nhưng có một điều anh không cần học.

Đó là lòng gan dạ.

Nó đã có sẵn trong con người anh từ những ngày còn ở quê.

Có lẽ anh từng nhớ những buổi chiều trên đồng Thanh Hòa. Nhớ tiếng xuồng máy chạy trên kinh. Nhớ bữa cơm gia đình. Nhớ những người thân ngồi bên nhau dưới mái nhà.

Chiến tranh càng kéo dài, những ký ức bình thường ấy càng trở nên quý giá.

Trừ Văn Thố sau này chiến đấu ở nhiều nơi. Một trong những trận đánh gắn với tên tuổi anh là tại Bót Cây Trường. Trong trận chiến ấy, anh đã thể hiện sự quả cảm đặc biệt và hy sinh. Sau này anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Có những người anh hùng trước khi trở thành anh hùng chỉ là một người con của làng quê.

Trừ Văn Thố cũng vậy.

Nếu một ngày bình thường không có chiến tranh, có thể anh chỉ là một người nông dân, một người chồng, một người cha, hoặc một người thanh niên thích ngồi bên bến nước nói chuyện với bạn bè.

Nhưng lịch sử đã đặt anh vào một thời đại khác.

Ở thời đại ấy, người thanh niên Cai Lậy phải chọn.

Ở lại với cuộc sống riêng hay bước ra ngoài để bảo vệ điều mà mình tin là đúng.

Trừ Văn Thố đã chọn con đường thứ hai.

Tên anh về sau được đặt cho trường học ở quê nhà. Bức tượng anh đứng trong sân trường như một lời nhắc với những thế hệ trẻ.

Rằng người anh hùng không phải sinh ra đã là người anh hùng.

Họ cũng từng là những đứa trẻ chạy trên con đường làng.

Từng có cha mẹ.

Từng có một mái nhà để trở về.

Chỉ có điều, giữa thời hoa lửa, họ đã chấp nhận đi xa.

Và nhiều người trong số họ không bao giờ trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn