TRUNG BÍCH – NHỮNG CHIẾC ÁO VÁ TÌNH QUÂN DÂN
Tại làng Trung Bích, có một "đội quân tóc dài" đặc biệt chuyên lo việc hậu cần cho bộ đội địa phương. Đó là những người mẹ, người chị hàng đêm ngồi bên ngọn đèn dầu thắt từ mỡ heo, tỉ mẩn vá lại từng chiếc áo trấn thủ, từng ống quần sờn rách cho chiến sĩ.
Vải vóc thời đó quý như vàng, các mẹ phải tận dụng từng mảnh vải vụn, thậm chí cắt cả tà áo dài kỷ vật của mình để đắp vào những lỗ thủng do mảnh bom, gai rừng cào xé. Mỗi đường kim mũi chỉ không chỉ nối liền thớ vải mà còn chứa đựng lời gửi gắm: "Con cứ yên tâm đánh giặc, hậu phương đã có mẹ lo". Có những chiếc áo được vá đến tầng tầng lớp lớp, nặng trĩu tình thương. Khi các chiến sĩ mặc chiếc áo ấy ra trận, họ cảm thấy như có hơi ấm của mẹ hiền bên cạnh, tiếp thêm sức mạnh để vượt qua mọi gian khổ, hiểm nguy.


