Bài viết

Trung đoàn 66 (Sư đoàn 304)

Lạng Sơn13/08/2026Xã Kon Braih (Đoàn Xã Kon Braih)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

háng Tư ở dải đất miền Nam trời nắng như đổ lửa. Tiếng xích xe tăng nghiến trên đường nhựa, tiếng động cơ rầm rập của những đoàn quân thọc sâu dồn dập như thúc giục. Trên chiếc xe Jeep chỉ huy của Trung đoàn 66 (Sư đoàn 304), người chiến sĩ thông tin trẻ tuổi Bàng Nguyên Thất ngồi ép sát bên sườn xe. Đôi vai gầy của chàng trai Hà Nội 21 tuổi trĩu nặng bởi chiếc máy thông tin vô tuyến 2W nặng trịch, chiếc tai nghe áp chặt vào tai không rời.Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc súng và bụi đường, tai ông Thất lúc đó chỉ toàn tiếng rè rè của sóng vô tuyến hòa lẫn với những mệnh lệnh dồn dập từ bộ chỉ huy. Ông biết, chiếc máy trên vai mình là mạch máu, là sợi dây sinh mệnh nối mũi thọc sâu của Trung đoàn với hậu phương, với cả chiến dịch. Một giây mất liên lạc có thể phải đánh đổi bằng máu của hàng trăm đồng đội phía sau.Chiếc xe Jeep lao đi xé gió, vượt qua những ổ kháng cự cuối cùng tại cầu Rạch Chiếc và cầu Sài Gòn. Khi bánh xe đâm sầm qua cánh cổng sắt của Dinh Độc Lập, lọt vào tầm mắt ông Thất là một khoảng sân rộng lớn ngập nắng. Giây phút Đại úy Phạm Xuân Thệ và các đồng đội xông vào phòng khánh tiết để bắt sống nội các Dương Văn Minh, ông Thất vẫn ôm chặt lấy chiếc máy 2W. Ngón tay ông siết chặt ống nghe, mồ hôi đầm đìa chảy xuống má, ngực phập phồng chờ đợi.Rồi khoảnh khắc cân não nhất cũng đến: Phải áp giải Tổng thống Dương Văn Minh sang Đài Phát thanh Sài Gòn để tuyên bố đầu hàng. Đường phố Sài Gòn lúc ấy hỗn loạn, hiểm nguy rình rập từ những họng súng bắn lén của tàn quân địch trên các tòa nhà cao tầng. Không một chút do dự, ông Bàng Nguyên Thất cùng người bạn thân Nguyễn Huy Hoàng dũng cảm đứng bám vào bậc lên xuống của chiếc xe Jeep.Họ dùng chính thân mình làm lá chắn sống, che chở cho Đại úy Phạm Xuân Thệ và cả những người ở phía trong xe. Trong bức ảnh lịch sử lọt vào ống kính của các phóng viên quốc tế trưa ngày 30/4/1975, người ta thấy một người lính trẻ măng, gương mặt sạm đen vì nắng gió chiến trường nhưng ánh mắt kiên cường, đi hiên ngang ngay phía trước bên phải ông Dương Văn Minh. Người lính ấy chính là Bàng Nguyên Thất.Khi lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện vang lên trên làn sóng phát thanh, cũng là lúc chiếc máy 2W trên vai ông Thất reo vang những tiếng reo hò từ đầu dây bên kia. Hòa bình rồi! Bắc Nam đã sum họp một nhà! Ông Thất buông ống nghe, hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt lem luốc khói súng. Ông khóc vì hạnh phúc, khóc cho những người đồng đội ngã xuống ở cửa ngõ Sài Gòn khi chỉ còn cách giờ phút chiến thắng vài gang tay. Tuổi xuân hoa lửa của ông và một thế hệ người lính năm ấy đã khép lại bằng một trang sử huy hoàng như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn