Người có công giúp đỡ cách mạng

Trung đội trưởng Phan Văn Tiên – Người giữ lửa Quân khu 9

Trung đội trưởng Phan Văn Tiên – Người giữ lửa Quân khu 9

Cần Thơ13/01/2026ĐOÀN PHƯỜNG CÁI RĂNG (ĐOÀN PHƯỜNG CÁI RĂNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trung đội trưởng Phan Văn Tiên – Người giữ lửa Quân khu 9

Chú Phan Văn Tiên, sinh năm 1942, lớn lên giữa miền sông nước hiền hòa nhưng cũng đầy bão tố của Đồng bằng sông Cửu Long. Tuổi thơ của chú gắn với ruộng đồng, con nước, với những đêm dài nghe tiếng súng vọng xa và những câu chuyện thì thầm về người đi theo cách mạng. Chính từ mảnh đất ấy, hạt giống yêu nước âm thầm nảy nở, chờ ngày trổ hoa trong khói lửa.

Tháng 10 năm 1960, khi vừa tròn mười tám tuổi, chú Phan Văn Tiên tham gia cách mạng. Đó không chỉ là một quyết định của tuổi trẻ, mà là lời thề không thành văn trước non sông đang oằn mình trong chiến tranh. Từ những ngày đầu, chú bước vào hàng ngũ Bộ đội chủ lực Quân khu 9, nơi chiến trường miền Tây khốc liệt, sông rạch chằng chịt, địch – ta giằng co từng bờ đê, từng vạt rừng tràm.

Với ý chí kiên cường và tinh thần kỷ luật sắt đá, chú dần trưởng thành trong chiến đấu, được tin tưởng giao trọng trách Trung đội trưởng. Ở cương vị ấy, chú không chỉ là người chỉ huy trên sa bàn, mà là điểm tựa tinh thần giữa mưa bom bão đạn. Mỗi trận đánh, chú đi đầu; mỗi lần rút quân, chú ở lại sau cùng. Trên vai người Trung đội trưởng là sinh mệnh của đồng đội, là mệnh lệnh của Tổ quốc, là niềm tin của nhân dân che chở bộ đội qua từng con nước lớn.

Chiến trường Quân khu 9 những năm ấy khắc nghiệt đến tận cùng. Mùa mưa, nước dâng ngập quá thắt lưng; mùa khô, đất nẻ chân chim, cái nắng hun người đến kiệt sức. Lương thực thiếu thốn, thuốc men hiếm hoi, nhưng trong gian khổ ấy, chú Tiên và đồng đội vẫn giữ vững niềm tin. Những đêm hành quân lặng lẽ, ánh sao làm bạn, tiếng côn trùng làm nhịp bước; những giờ phút đối mặt hiểm nguy, mệnh lệnh của Trung đội trưởng vang lên dứt khoát, gọn gàng, tiếp sức cho từng người lính vượt qua sợ hãi.

Điều làm nên tầm vóc của người chỉ huy không chỉ ở bản lĩnh chiến đấu, mà còn ở tình đồng đội. Chú Tiên chăm lo từng chiến sĩ như người thân ruột thịt: chia nhau ngụm nước cuối, nhường phần lương khô, động viên nhau qua cơn sốt rét rừng. Trong lửa đạn, chú dạy anh em giữ kỷ luật, giữ bí mật, giữ niềm tin; trong bình yên hiếm hoi, chú nhắc nhớ về ngày mai độc lập, về mái nhà, ruộng lúa, con sông quê chờ ngày sum họp.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng dấu ấn của thời hoa lửa vẫn in đậm trong ký ức người Trung đội trưởng năm nào. Đó là ký ức về những đồng đội đã nằm lại, về những trận đánh không cân sức, về sức mạnh kỳ diệu của lòng yêu nước đã giúp con người vượt lên mọi giới hạn.

Câu chuyện của chú Phan Văn Tiên không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là lát cắt chân thực của cả một thế hệ đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Đối với thế hệ hôm nay và mai sau, đó là tư liệu sống về trách nhiệm công dân, về giá trị của hòa bình, và về ngọn lửa cách mạng cần được gìn giữ, tiếp nối – để lịch sử không chỉ được nhớ, mà còn được sống trong từng hành động, từng lựa chọn của mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn