TRUNG SĨ BỘ ĐỘI CHỦ LỰC MIỀN TỪ ĐẤT THỪA ĐỨC – CUỘC ĐỜI ÔNG TÔN VĂN BỐN
Ông Tôn Văn Bốn sinh năm 1927 tại xã Thừa Đức, huyện Bình Đại – vùng đất ven biển giàu truyền thống cách mạng, nay thuộc xã Thới Thuận, tỉnh Vĩnh Long. Sinh ra trong một gia đình nông dân, tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, sông nước và những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Những biến động của thời cuộc cùng cảnh lầm than của người dân quê đã sớm hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương.
TRUNG SĨ BỘ ĐỘI CHỦ LỰC MIỀN TỪ ĐẤT THỪA ĐỨC – CUỘC ĐỜI ÔNG TÔN VĂN BỐN
Ông Tôn Văn Bốn sinh năm 1927 tại xã Thừa Đức, huyện Bình Đại – vùng đất ven biển giàu truyền thống cách mạng, nay thuộc xã Thới Thuận, tỉnh Vĩnh Long. Sinh ra trong một gia đình nông dân, tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, sông nước và những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Những biến động của thời cuộc cùng cảnh lầm than của người dân quê đã sớm hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương.
Ngày 16/5/1948, khi vừa tròn 21 tuổi, ông Tôn Văn Bốn chính thức tham gia cách mạng. Đây là giai đoạn cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào thời kỳ quyết liệt, đòi hỏi sự trưởng thành nhanh chóng của lực lượng vũ trang. Với tinh thần xung kích, ông được biên chế vào lực lượng Bộ đội chủ lực miền – lực lượng nòng cốt đảm nhiệm các trận đánh lớn, cơ động trên nhiều địa bàn chiến lược.
Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian đầy thử thách đối với người chiến sĩ trẻ. Ông cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, băng đồng, vượt sông trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Lương thực khan hiếm, vũ khí còn hạn chế, địch thường xuyên càn quét quy mô lớn. Tuy nhiên, bằng ý chí sắt đá và tinh thần kỷ luật cao, ông luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của ông dần được đơn vị ghi nhận, và ông được phong quân hàm Trung sĩ – một vị trí thể hiện sự tin tưởng của cấp trên đối với năng lực chỉ huy và phẩm chất của ông.
Với cương vị Trung sĩ Bộ đội chủ lực miền, ông không chỉ trực tiếp tham gia chiến đấu mà còn có trách nhiệm quản lý, dìu dắt chiến sĩ trong đơn vị. Ông luôn gương mẫu trong mọi hoàn cảnh: từ rèn luyện kỷ luật, chấp hành mệnh lệnh đến chia sẻ khó khăn với đồng đội. Trong những trận đánh ác liệt, ông giữ vững tinh thần bình tĩnh, động viên anh em kiên cường bám trụ, góp phần giữ vững thế trận và bảo vệ lực lượng.
Sau những năm dài kháng chiến, khi đất nước dần đi đến hòa bình, ông trở về quê hương với phẩm chất của người lính đã được tôi luyện qua gian khổ. Tại địa phương, ông tích cực lao động sản xuất, tham gia các hoạt động xây dựng đời sống mới và luôn là tấm gương mẫu mực cho con cháu noi theo. Ông sống giản dị, khiêm nhường, ít nhắc về công lao của mình, nhưng những ai từng biết ông đều trân trọng quá khứ chiến đấu đầy tự hào ấy.
Ngày 19/8/1980, ông Tôn Văn Bốn từ trần, khép lại một cuộc đời gắn bó trọn vẹn với những chặng đường lịch sử của dân tộc. Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương trong lòng gia đình và bà con quê nhà, nhưng những đóng góp của ông cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc vẫn còn được nhắc nhớ với lòng tri ân sâu sắc.
Cuộc đời ông Tôn Văn Bốn là hình ảnh tiêu biểu của lớp thanh niên Nam Bộ những năm kháng chiến – sẵn sàng rời mái nhà tranh, khoác lên mình màu áo lính, hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Từ mảnh đất Thừa Đức anh hùng, ông đã góp phần viết nên trang sử vẻ vang của quê hương. Hôm nay, trong hành trình xây dựng và phát triển Thới Thuận ngày càng giàu đẹp, câu chuyện về ông vẫn là nguồn động lực tinh thần, nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm gìn giữ và phát huy truyền thống cách mạng của cha anh.


