Trung sĩ Lê Văn Tuấn – Người anh cả trầm lặng
Sinh năm 1944, lớn lên giữa những mùa lúa chín vàng của Lâm Sơn, Lê Văn Tuấn là người điềm đạm, ít nói nhưng gan góc. Ngày nhập ngũ 19/12/1966, anh được phân công làm A trưởng – người dẫn đầu một tổ chiến đấu.
Trong một trận đánh đầu tháng 5/1968, đơn vị của anh bị phục kích. Để đồng đội rút lui, anh ở lại chặn địch, bắn đến viên đạn cuối cùng. Ngày 7/5/1968, anh ngã xuống, để lại lời dặn: “Còn người là còn trận địa.”



