Trung sĩ Tạ Công Quang – Ngọn lửa lý tưởng và bản lĩnh người lính trẻ
Xin kính chào toàn thể quý vị khán giả đang đến với chương trình giao lưu, tuyên truyền “Câu chuyện thời hoa lửa” – nơi những trang sử hào hùng không chỉ nằm trên những dòng chữ khô khan, mà được thấu hiểu và tiếp nối qua những nhịp đập trái tim của thế hệ hôm nay. Trong hành trình đi tìm những “ký ức sống mãi”, tôi đã vô cùng xúc động khi được tìm hiểu về cuộc đời và sự nghiệp của chú Tạ Công Quang, sinh năm 1964, một người con của quê hương Trung An, người từng giữ cấp bậc Trung sĩ trong quân đội nhân dân Việt Nam.
Chú Quang sinh ra và lớn lên khi đất nước đã bước qua những năm tháng chống Mỹ cứu nước, nhưng giai đoạn chú bước vào tuổi thanh xuân lại là lúc biên cương Tổ quốc đang cần những bàn tay bảo vệ và nghĩa vụ quốc tế cao cả đang vẫy gọi. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, chú đã gác lại những dự định cá nhân, gác lại những hoài bão của tuổi đôi mươi để khoác lên mình màu áo xanh bình dị nhưng đầy kiêu hãnh. Đối với chú, đó không chỉ là nhiệm vụ của một công dân, mà là sự chọn lựa của trái tim, là lý tưởng của một thế hệ không bao giờ biết cúi đầu trước gian khó.
Trong những năm tháng trực tiếp chiến đấu và rèn luyện, mỗi ngày đối với người lính trẻ Tạ Công Quang là một thử thách nghiệt ngã về cả bản lĩnh lẫn niềm tin. Chú đã đi qua những đêm hành quân xuyên rừng sâu nước độc, những khi sương muối thấm lạnh vào da thịt, và cả những lúc đối mặt trực diện với họng súng của quân thù trong những trận tuyến cam go. Thế nhưng, giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, chú và các đồng đội vẫn giữ vững tinh thần lạc quan và nụ cười rạng rỡ. Sự lạc quan ấy bắt nguồn từ một niềm tin sắt đá rằng: sau lưng họ là quê hương yêu dấu, là gia đình thân thương đang từng ngày trông đợi ngày toàn thắng để non sông liền một dải, để tiếng súng được thay bằng tiếng cười bình yên.
Với cấp bậc Trung sĩ, chú Quang luôn là người đi đầu trong mọi nhiệm vụ, giữ vững kỷ luật quân đội nghiêm minh nhưng lại vô cùng ấm áp, tận tụy với tình đồng chí, nghĩa đồng đội. Những bát cơm chia đôi, những ngụm nước suối rừng nhường nhau giữa trận địa đã trở thành những kỷ niệm máu thịt, kết nối những con người xa lạ thành những người anh em chung một lý tưởng sống.
Dù chiến tranh đã lùi xa, dù thời gian có thể làm mờ đi những ký ức, nhưng những vết sẹo để lại trên cơ thể chú Quang vẫn là minh chứng rõ ràng nhất cho một thời đại anh hùng. Chú không bao giờ than vãn về những mất mát, mà luôn tự hào về con đường mình đã chọn – con đường của một người lính sẵn sàng dâng hiến thanh xuân cho dân tộc. Chú chính là một “Trạm ký ức” sống động, là nhịp cầu kết nối quá khứ rực lửa với hiện tại yên bình, giúp lớp trẻ chúng tôi nhận ra rằng: cái giá của hòa bình hôm nay chính là tuổi xuân của biết bao người đã ra đi không bao giờ trở lại.
Từ câu chuyện của chú Tạ Công Quang, mỗi học sinh chúng tôi hôm nay thầm hứa với lòng mình sẽ sống tử tế hơn, nỗ lực học tập và rèn luyện hơn nữa. Chúng tôi hiểu rằng, trách nhiệm của mình không chỉ là hưởng thụ nền độc lập, mà còn là giữ gìn và phát huy những giá trị quý báu mà cha anh đã phải đánh đổi bằng cả mồ hôi và xương máu. Khi lịch sử được ghi nhớ bằng sự thấu hiểu và lòng biết ơn, lịch sử sẽ tiếp tục soi đường cho tương lai, và ngọn lửa của lý tưởng người lính trẻ năm ấy sẽ mãi mãi được truyền lại cho các thế hệ mai sau.



