Cựu chiến binh

Trung sỹ Lê Phước Kiều Phùng

Vĩnh Long19/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trung sỹ Lê Phước Kiều Phùng

Trong ký ức của Lê Phước Kiều Phùng, người con trai quê Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, những ngày tháng chiến đấu trên chiến trường Campuchia luôn hằn sâu như những vết khắc không bao giờ phai mờ. Nhưng trong muôn vàn ký ức ấy, có một kỷ niệm mà ông không thể nào quên: lần đơn vị của ông bị quân Pôn Pôt bao vây giữa rừng sâu, một trận chiến mà từng phút giây đều căng như sợi dây đàn, và chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Hôm ấy, đơn vị ông đang trên đường trinh sát một vùng giáp ranh được báo là có dấu hiệu tập kích. Địa hình nơi đây hiểm trở, rừng cây âm u, mặt đất đầy dấu giày lẫn dấu kéo lê còn mới. Bằng linh cảm của người lính dày dạn kinh nghiệm, ông Phùng biết sắp có chuyện chẳng lành.

Chưa kịp báo cáo về trung đội thì từ ba hướng, tiếng súng nổ chát chúa vang lên. Quân Pôn Pôt đã phục sẵn, chúng bắn xối xả như muốn nuốt chửng cả khu rừng. Đơn vị của ông chỉ hơn chục người, lập tức tản ra tìm vị trí ẩn nấp. Ông Phùng nhớ rõ tiếng đạn sượt qua đầu, lá cây rơi lả tả, khói thuốc súng quyện trong hơi đất ẩm khiến không khí nặng đặc. Dù tình thế vô cùng nguy cấp, nhưng tất cả vẫn giữ kỷ luật chiến đấu, vừa chống trả vừa cố mở đường thoát. Ông còn nhớ hình ảnh người đồng đội tên Hào, quê Bến Tre, vừa bắn vừa hô to để động viên anh em: “Bình tĩnh! Không được rối! Mình mà rối là chết hết!”. Những lời ấy đến giờ ông vẫn còn nghe vang trong đầu.

Sau gần một giờ chống trả, địch vẫn đông và áp sát dần. Đạn trong băng giảm gần hết, mỗi người chỉ còn vài viên. Trong lúc căng thẳng tột cùng ấy, ông Phùng nhìn thấy một khoảng trống nhỏ trong vòng vây, nơi tán cây thưa hơn và địa hình dốc xuống. Dựa vào kinh nghiệm, ông hiểu đó có thể là hướng thoát duy nhất. Ông thì thầm với anh em: “Chỉ còn cách đánh liều. Tất cả chuẩn bị rút nhanh!”. Khi tiếng nổ lựu đạn vang lên đánh lạc hướng, cả nhóm lao xuống triền dốc, chạy xuyên qua những bụi cây gai, mặc cho cành lá cứa rách tay chân. Đạn sau lưng vẫn nổ lách tách, nhưng điều kỳ diệu là chẳng ai bị trúng. Khi trời nhá nhem, họ mới gặp được lực lượng của đại đội đang tiến vào hỗ trợ. Nhìn thấy đồng đội an toàn, ông Phùng cảm giác như vừa được sống lại lần thứ hai. Đêm ấy, giữa tiếng côn trùng rừng Campuchia, ông lặng lẽ nhìn vầng trăng mờ sau tán cây, thầm biết mình vừa bước qua lằn ranh sinh tử.

Đến tận bây giờ, mỗi khi kể lại kỷ niệm ấy, giọng ông Lê Phước Kiều Phùng vẫn trầm xuống. Ông bảo rằng chính sự bình tĩnh, đoàn kết cùng niềm tin vào đồng đội đã cứu cả đơn vị trong khoảnh khắc hiểm nghèo nhất cuộc đời người lính. Và đó là điều mà ông mang theo suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn