TRUNG SỸ NGUYỄN VĂN TÍNH
Dưới tán rừng già Campuchia đầy hơi ẩm và mùi đất cháy nắng, ký ức về những ngày chiến đấu năm xưa vẫn hiện lên rõ ràng trong tâm trí Nguyễn Văn Tính như mới hôm qua. Anh nhớ nhất một trận đánh ở vùng biên giới khi đơn vị được lệnh chặn đường rút của tàn quân Pôn Pôt. Hôm đó, trời đổ nắng như thiêu, những bước chân ngập trong bùn đất, tiếng côn trùng kêu inh ỏi hòa lẫn tiếng súng vọng từ xa. Khi trận đánh nổ ra, Tính cùng đồng đội nhanh chóng áp sát vị trí, chia nhau bám vào từng gốc cây, mô đất. Đạn bay vèo qua tai, đất đá văng tung tóe, nhưng tinh thần mọi người vẫn vững vàng. Anh nhớ khoảnh khắc mình lao lên kéo một đồng đội bị thương vào chỗ an toàn, mồ hôi hòa lẫn máu trong tiếng thở gấp nhưng trong lòng chỉ có một suy nghĩ: “Bằng mọi giá phải giữ được anh em.”
Trận chiến kéo dài đến tận chiều muộn, khi mặt trời khuất sau những tán cây thì đơn vị của anh mới kiểm soát hoàn toàn khu vực. Ngồi bên bếp lửa, nhìn đồng đội băng bó cho nhau, anh cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của hai chữ “đồng đội” và sự khắc nghiệt của chiến trường. Với Nguyễn Văn Tính, ký ức ấy không chỉ là một trận đánh, mà là dấu mốc trưởng thành, là minh chứng cho tinh thần quả cảm và tình người giữa những năm tháng gian lao nơi đất bạn Campuchia.


