Cựu chiến binh

Trung Sỹ Trần Thạch Ngọc

Vĩnh Long05/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trung Sỹ Trần Thạch Ngọc

Trần Thạch Ngọc vẫn nhớ rõ như in buổi chiều cuối mùa khô năm ấy, giữa cánh rừng rậm nơi biên giới Campuchia. Đơn vị đang làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực vào sâu cho bộ phận trinh sát thì bất ngờ trời đổ mưa. Cơn mưa rừng ào đến nhanh như thác đổ, không kịp trở tay, ai nấy đều ướt sũng. Ngọc cùng đồng đội chụm lại dưới tán cây thốt nốt, vừa che ba lô, vừa ôm chặt những bao gạo để khỏi ướt, vì trong hoàn cảnh ấy, từng hạt gạo quý như vàng. Giữa tiếng gió hú và tiếng côn trùng át hết mọi âm thanh, Ngọc nhìn quanh, thấy những gương mặt kiên cường, lặng lẽ mà đầy quyết tâm. Không ai kêu ca, chỉ có những nụ cười động viên nhau.

Khi mưa ngớt, đội hình tiếp tục lên đường. Đường rừng lầy lội, nhiều đoạn ngập tới đầu gối, vắt bám đầy ống quần. Đồng đội thay phiên dìu nhau qua từng khe đá, từng chiếc cầu tre run rẩy. Ngọc cõng một đồng chí bị trật chân, mồ hôi hòa nước mưa chảy dọc lưng. Anh nhớ mãi ánh mắt cảm ơn của người đồng đội ấy, không cần lời nói. Đêm xuống, cả đơn vị dừng nghỉ dưới gốc cây cổ thụ. Chỉ có mấy cây nến nhỏ hắt ánh sáng vàng yếu ớt, nhưng cũng đủ để nhóm bếp nấu cháo loãng. Mỗi người chỉ được vài muỗng, nhưng ai cũng nhường phần cho người bị thương và anh em trực gác. Trong khoảnh khắc ấy, Ngọc hiểu thế nào là tình đồng đội — không cần những điều lớn lao, chỉ đơn giản là luôn nghĩ cho nhau.

Kỷ niệm ấy theo Ngọc suốt những năm tháng chiến đấu. Sau này, khi hòa bình trở lại, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, họ đều nhắc chuyện cơn mưa rừng năm ấy. Không phải để kể khổ, mà để nhớ rằng trong hoàn cảnh gian khó nhất, tình người luôn là sức mạnh lớn nhất. Với Trần Thạch Ngọc, đó không chỉ là ký ức của chiến trường, mà là bài học về nghĩa tình, về bản lĩnh và sự sẻ chia mà anh mang theo suốt đời

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trung Sỹ Trần Thạch Ngọc | Câu chuyện thời hoa lửa