TRUNG SỸ - TRẦN VĂN ĐỊNH
Ngồi bên hiên nhà trong buổi chiều lặng gió, Nguyễn Văn Định chậm rãi kể lại kỷ niệm mà ông bảo rằng “cả đời không thể quên” – lần bị địch pháo kích dữ dội trên chiến trường Campuchia. Đó là vào một buổi chiều cuối mùa khô, khi đơn vị ông vừa hành quân đến lập chốt bên bìa rừng. Mặt trời đã ngả xuống, ánh sáng đỏ sẫm nhuộm lên từng vạt cây, tưởng như báo hiệu một đêm yên bình. Thế nhưng, bất ngờ từ phía xa, những tiếng rít xé tai vang lên, rồi mặt đất rung chuyển dữ dội. Địch bắt đầu trút xuống những loạt pháo dồn dập, như muốn cày nát cả cánh rừng nơi đơn vị đang trú quân.
Ông Định nhớ rõ khoảnh khắc ấy, cả không gian chìm trong khói bụi mịt mù, tiếng cây gãy đổ, tiếng đất đá bắn tung tóe hòa với tiếng hô của đồng đội. Ông cùng mọi người vội lao xuống hố cá nhân, vừa tránh vừa quan sát tình hình, tim đập mạnh theo từng đợt nổ liên tiếp. Một trái pháo rơi rất gần, sức ép hất ông bật ngửa, tai ù đi, người tê dại. Nhưng cảm giác đau đớn chưa kịp ập đến, ông đã nghe tiếng kêu cứu của một đồng đội bị thương ở đoạn hào phía trên. Không kịp suy nghĩ nhiều, ông lết qua từng khoảng đất rung chuyển, kéo người đồng đội xuống chỗ an toàn hơn, rồi băng bó tạm dưới cơn mưa pháo vẫn chưa dứt.
Những phút giây ấy, ông Định nói, giống như đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Mỗi đợt pháo nổ là một lần ông cảm nhận rõ hơn giá trị của tình đồng đội – sức mạnh khiến người lính có thể vượt qua nỗi sợ để bảo vệ nhau. Đến khi pháo ngừng, cả đơn vị vẫn còn bàng hoàng, nhưng nhìn thấy nhau vẫn nguyên vẹn, ai cũng cảm thấy như vừa bước qua một phép màu.
Giờ đây, đã nhiều năm trôi qua, ký ức ấy vẫn sống động trong ông như mới hôm qua. Nó nhắc ông nhớ về sự khốc liệt của chiến tranh, về những người đồng đội đã cùng ông vượt qua lằn ranh sinh tử, và về lòng can đảm giản dị mà sâu sắc của người lính năm xưa



