Cựu chiến binh

TRUNG SỸ TRỊNH VĂN MINH “LỬA THỜI CHIẾN – HOA HÒA BÌNH"

Tác phẩm nói về cựu chiến binh Trịnh Văn Minh

Ninh Bình22/04/2026Đặng Thị Thu Hằng - Nguyễn Văn Đại (Xã Thanh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRUNG SỸ TRỊNH VĂN MINH “LỬA THỜI CHIẾN – HOA HÒA BÌNH”

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người không xuất hiện trên trang nhất của những bản anh hùng ca, nhưng chính họ lại là những “nét trầm” làm nên chiều sâu của thời đại. Họ đi qua chiến tranh không ồn ào, mang theo những ký ức không dễ gọi thành tên. Nhưng nếu lắng nghe, ta sẽ nhận ra: trong từng câu chuyện nhỏ là cả một thời hoa lửa – khốc liệt mà kiêu hãnh, âm thầm mà bền bỉ,dài lâu. Và cựu chiến binh Trịnh Văn Minh là một con người như thế...

Một buổi chiều yên ả tại thôn Đông Sấu Tháp, xã Thanh Bình, tỉnh Ninh Bình, trong căn nhà giản dị, người Bí thư Chi bộ với mái tóc đã điểm bạc kể lại câu chuyện đời mình. Giọng ông chậm rãi, trầm lắng, như thể từng ký ức vẫn còn nguyên hơi nóng của những năm tháng chiến tranh – những năm tháng mà “lửa” không chỉ cháy nơi biên giới, mà còn cháy trong từng trái tim người lính.

Ông sinh ngày 25 tháng 5 năm 1963, trong bối cảnh đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Tuổi trẻ của ông không gắn với những ước mơ bình dị, mà lớn lên trong gian khó, trong sự thiếu thốn của một giai đoạn kinh tế còn suy thoái, đời sống nhân dân chưa ổn định. Nhưng cũng chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc nên một thế hệ thanh niên giàu ý chí, sẵn sàng gác lại lợi ích riêng để lên đường khi Tổ quốc gọi tên.

- “Ngày ấy, đi bộ đội là điều rất tự nhiên…” – ông nói, giản dị mà chắc chắn.

Trước khi vào đơn vị, ông có một năm học tập tại Hữu Lũng, Lạng Sơn – khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đủ để chuẩn bị về tinh thần và ý chí. Sau đó, ông được điều động lên đơn vị trực chiến tại huyện Đình Lập – nơi biên giới phía Bắc, nơi mà từng tấc đất đều thấm đẫm sự hy sinh.

Ba năm sáu tháng trực chiến – quãng thời gian ấy không dài trong đời người, nhưng đủ để tôi luyện nên bản lĩnh của một người lính. Đó là những tháng ngày sống trong “lửa”: lửa của chiến tranh, lửa của thiếu thốn, và lửa của thử thách ý chí con người. Ông nhớ lại, ánh mắt trầm xuống:

- Ăn uống, sinh hoạt thiếu thốn lắm. Có những bữa chỉ có cơm độn, rau rừng… Nhưng lúc đó, ai cũng nghĩ đơn giản: còn đứng được là còn giữ đất.

Những năm ấy, đất nước đang trong giai đoạn khó khăn, kinh tế suy thoái, hậu quả chiến tranh còn nặng nề. Điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của người lính nơi trận địa. Không đủ lương thực, không đủ vật chất, nhưng chưa bao giờ thiếu niềm tin. Biên giới lúc này không chỉ có súng đạn, mà còn có cái lạnh cắt da, có những đêm dài hun hút gió rừng. Có những lúc tưởng chừng như kiệt sức, nhưng không ai rời vị trí. Người lính trẻ năm ấy hiểu rằng: phía sau mình không chỉ là đường biên, mà là Tổ quốc. Đứng gác ban đêm, nhiều khi chỉ nghe tiếng gió… mà vẫn phải căng mắt ra nhìn, vì biết đâu phía trước là hiểm nguy.

Chiến tranh không phải lúc nào cũng là tiếng súng. Nhiều khi, đó là sự căng thẳng kéo dài, là những ngày âm thầm chịu đựng, là việc đứng vững trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Bốn năm sáu tháng với “lửa thời chiến”, với nhiệm vụ bảo vệ biên giới đã khắc sâu trong ông một chân lý giản dị mà sâu sắc: “Người lính không chỉ chiến đấu bằng vũ khí, mà bằng ý chí”.

Rời quân ngũ, ông trở về quê hương. Nhưng ông không mang theo sự khốc liệt của chiến tranh, mà giữ lại trong mình một “ngọn lửa” – ngọn lửa của trách nhiệm và niềm tin. Ngọn lửa ấy không tắt đi theo năm tháng, mà tiếp tục được ông gìn giữ và lan tỏa trong cuộc sống đời thường.

Từ năm 2010 đến nay, ông đảm nhiệm cương vị Bí thư Chi bộ thôn Đông Sấu Tháp, xã Thanh Bình, tỉnh Ninh Bình. Trải qua 16 năm làm công tác Đảng ở cơ sở, ông vẫn giữ nguyên phong thái của người lính năm xưa: Nói đi đôi với làm, gần dân, sát việc, luôn đặt lợi ích chung lên trên hết. Không còn chiến hào, không còn khói lửa, nhưng vẫn là một “trận địa” – trận địa của lòng dân, của sự đồng thuận và phát triển.

Những năm trước đây, tuyến đường chính của thôn Đông Sấu Tháp mỗi mùa mưa đều lầy lội, việc đi lại của người dân gặp nhiều khó khăn. Ông là người trực tiếp đứng ra vận động các hộ dân hiến đất, góp công làm đường bê tông. Ban đầu, không ít người còn băn khoăn, nhưng bằng sự kiên trì, chân thành và uy tín của một người đảng viên, ông đã thuyết phục được từng hộ dân. Khi con đường hoàn thành, không chỉ việc đi lại thuận tiện hơn, mà tình làng nghĩa xóm cũng trở nên gắn bó hơn.

Ông còn là người tiên phong trong việc vận động xây dựng nhà văn hóa thôn Đông Sấu Tháp – một công trình có ý nghĩa lớn đối với đời sống tinh thần của người dân. Trong điều kiện kinh phí còn hạn chế, ông cùng chi bộ kiên trì tuyên truyền, vận động từng hộ gia đình đóng góp theo khả năng, đồng thời huy động nguồn lực xã hội hóa. Có những ngày ông trực tiếp đi từng nhà, lắng nghe tâm tư, tháo gỡ băn khoăn để tạo sự đồng thuận. Khi nhà văn hóa được hoàn thành, đó không chỉ là một công trình vật chất, mà còn là “ngôi nhà chung” – nơi gắn kết cộng đồng, giữ gìn bản sắc và xây dựng đời sống văn hóa ở địa phương.

Không chỉ dừng lại ở đó, ông còn là người giữ gìn sự đoàn kết trong chi bộ và trong nhân dân. Khi phát sinh mâu thuẫn, ông không né tránh mà trực tiếp gặp gỡ, lắng nghe, tháo gỡ từng vấn đề. Ông vẫn thường nói:

- Việc của dân thì phải gần dân, hiểu dân thì dân mới tin.

Chính sự giản dị và trách nhiệm ấy đã khiến ông trở thành chỗ dựa tinh thần của nhiều người dân trong thôn.

Bốn mươi năm tuổi Đảng không chỉ là dấu mốc của thời gian, mà là minh chứng cho một hành trình cống hiến bền bỉ. Những tấm giấy khen ông nhận được là sự ghi nhận, nhưng điều làm nên giá trị sâu sắc hơn cả chính là niềm tin của nhân dân – thứ không thể đo bằng bất kỳ danh hiệu nào.

Nếu “lửa” là biểu tượng của chiến tranh – khốc liệt nhưng rực cháy, thì “hoa” chính là biểu tượng của hòa bình – lặng lẽ mà bền bỉ. Cuộc đời ông là một hành trình đi từ “lửa” đến “hoa”. Từ những ngày tháng đứng giữa biên giới đầy gió lạnh và thiếu thốn…đến ngày hôm nay, khi ông đứng giữa lòng quê hương, lặng lẽ vun đắp cho sự bình yên của xóm làng.

Xin mượn những vần thơ của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm thay cho lời kết :

“Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần Đất Nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất Nước trong chúng mình hài hoà nồng thắm
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất nước vẹn tròn, to lớn”

Không phải ai đi qua chiến tranh cũng trở thành anh hùng. Nhưng có những người, bằng cách sống của mình, đã khiến cuộc đời trở nên đáng trân trọng. Và có lẽ, điều đẹp nhất không phải là ông đã đi qua “lửa” như thế nào, mà là sau tất cả, ông vẫn có thể làm cho “hoa” nở. Bởi hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi từ lửa đạn –và được gìn giữ bằng những con người như ông, lặng lẽ mà bền bỉ, như những bông hoa không bao giờ tắt hương.

Tác giả : Đặng Thị Thu Hằng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn