Trung tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Ngô Thị Tuyển.
Trung tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Ngô Thị Tuyển.
Trong bảo tàng lịch sử quân sự thế giới, có lẽ hiếm có kỷ lục nào kỳ lạ và phi thường như kỷ lục của một cô gái Việt Nam 19 tuổi: Nặng 42kg nhưng vác trên vai hai hòm đạn nặng tới 98kg chạy băng băng dưới mưa bom bão đạn.
Người con gái ấy là Trung tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Ngô Thị Tuyển. Bà là biểu tượng sống động nhất cho sức mạnh vô song của lòng yêu nước, là niềm kiêu hãnh của mảnh đất Hàm Rồng - Nam Ngạn (Thanh Hóa) anh hùng.
Cô Dân Quân Nhỏ Bé Bên Cầu Hàm Rồng
Những năm 1965, cầu Hàm Rồng trở thành "túi bom" của không quân Mỹ nhằm cắt đứt huyết mạch giao thông Bắc - Nam. Trong khói lửa mịt mù ấy, cô dân quân Ngô Thị Tuyển (sinh năm 1946) với vóc dáng nhỏ nhắn, chỉ cao 1m40, nặng 42kg, vẫn ngày đêm bám trụ trận địa.
Nhiệm vụ của bà là tải đạn, tiếp tế cơm nước và cứu thương. Nhìn vóc dáng mảnh mai của bà, ít ai nghĩ rằng bên trong đó lại ẩn chứa một sức mạnh kinh hoàng đến thế.
Kỳ Tích 98kg: Sức Mạnh Từ Trái Tim
Ngày 4/4/1965 đi vào lịch sử như một ngày rực lửa. Địch đánh phá điên cuồng. Các trận địa pháo cao xạ của ta nhả đạn liên hồi trả miếng, và nhu cầu tiếp đạn trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.
Tại bến sông Mã, tàu hải quân và các đơn vị pháo binh đang "khát" đạn. Khi ấy, các hòm đạn dính chặt vào nhau, mỗi hòm nặng gần 50kg. Trong tình thế nước sôi lửa bỏng, không kịp tìm đòn gánh hay người hỗ trợ, cô gái 19 tuổi Ngô Thị Tuyển đã làm một việc không tưởng: Bà ghé vai, vác một lúc 2 hòm đạn dính liền nhau, tổng trọng lượng 98kg (hơn gấp đôi trọng lượng cơ thể mình).
Không chỉ vác, bà còn chạy băng qua đê, lội xuống bùn lầy để đưa đạn kịp thời ra tàu chiến và mâm pháo. Hành động ấy đã khiến các chiến sĩ và cả những nhà báo nước ngoài chứng kiến phải sững sờ. Sau này, khi được yêu cầu làm lại để chụp ảnh, bà không thể nào vác nổi khối lượng ấy nữa.
Bà đã trả lời một câu nói giản dị mà thấm thía: "Lúc đó tôi chỉ nghĩ làm sao chuyển đạn ra nhanh nhất để bộ đội bắn rơi máy bay Mỹ. Lòng căm thù và tình yêu nước đã nâng hòm đạn lên vai tôi."
Không Chỉ Là "Lực Sĩ" Bất Đắc Dĩ
Chiến công của Ngô Thị Tuyển không chỉ dừng lại ở khoảnh khắc vác 98kg đạn. Bà là một chiến sĩ toàn năng và quả cảm.
Cũng trong những ngày lửa đạn ấy, bà đã nhiều lần dũng cảm bơi ra sông Mã giữa làn bom đạn để đưa thương binh vào bờ, tiếp tế thực phẩm cho tàu hải quân. Có những lúc bom nổ dựng cột nước ngay bên cạnh, bà vẫn bình tĩnh hoàn thành nhiệm vụ. Năm 1967, khi mới 21 tuổi, bà vinh dự được Bác Hồ ký quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Nụ Cười Viên Mãn Của "Cô Gái Hàm Rồng"
Chiến tranh đi qua, bà Ngô Thị Tuyển mang theo những vết thương lòng (người chồng đầu tiên hy sinh chỉ sau 8 ngày cưới), nhưng bà vẫn sống kiên cường như cây lúa xứ Thanh. Bà tiếp tục phục vụ trong quân đội và nghỉ hưu với quân hàm Trung tá.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, bà sống bình yên tại thành phố Thanh Hóa. Dù sức khỏe đã yếu đi nhiều, nhưng mỗi khi nhắc lại ký ức Hàm Rồng, đôi mắt bà vẫn sáng lên niềm tự hào. Bà vẫn thường xuyên kể chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ, truyền đi ngọn lửa của một thời "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Bài Học Về Giới Hạn Con Người
Câu chuyện của Anh hùng Ngô Thị Tuyển là minh chứng hùng hồn nhất cho thấy: Giới hạn của con người là vô tận khi họ có một lý tưởng sống cao đẹp.
Đừng bao giờ nói "Tôi không thể": Một cô gái 42kg có thể vác 98kg, thì không có khó khăn nào trong học tập hay cuộc sống mà thế hệ trẻ chúng ta không thể vượt qua.
Sức mạnh của tinh thần: Thể chất có thể có hạn, nhưng ý chí và tinh thần là nguồn năng lượng vô hạn. Hãy nuôi dưỡng cho mình một động lực đủ lớn (vì gia đình, vì cộng đồng, vì Tổ quốc), bạn sẽ làm nên những điều kỳ diệu.
Hình ảnh cô dân quân Ngô Thị Tuyển oằn mình cõng đạn trên đê sông Mã mãi mãi là một bức tượng đài đẹp nhất, hào hùng nhất của Phụ nữ Việt Nam.



