Cựu chiến binh

Trung Tá Phạm Hải Đăng- giải cứu người dân trong tay pôn-pôt

Vĩnh Long05/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trung Tá Phạm Hải Đăng- giải cứu người dân trong tay pôn-pôt

Trung tá Phạm Hải Đăng, quê ở Tân Ngãi – Vĩnh Long, mỗi khi nhắc lại chặng đường chiến đấu trên chiến trường Campuchia, ông vẫn không quên kỷ niệm ám ảnh nhưng đầy tự hào: khoảnh khắc ông và đồng đội cứu được một nhóm dân lành khỏi tay tàn quân Pôn Pốt. Hôm ấy, trời chiều buông xuống, rừng rậm tối lại, từng tiếng côn trùng vang lên giữa không gian mịt mù. Đại đội nhận được tin báo có một toán lính Pôn Pốt bắt giữ mấy chục người dân trong một ngôi chùa nhỏ ven biên giới, có ý định dùng họ để làm lá chắn khi bị truy đuổi. Tin tức khiến cả đơn vị bồn chồn, không ai ngủ được, ai cũng hiểu rằng từng phút qua đi đều là tính mạng của dân vô tội.

Nhận lệnh từ cấp trên, Trung úy Đăng khi ấy chỉ huy một tổ trinh sát bí mật áp sát khu vực địch ẩn náu. Đêm tối như nuốt chửng từng bước chân, gió rừng quất vào mặt, đất ẩm và mùi khói súng còn vương. Đăng nhớ rõ những ánh mắt của người dân hoảng loạn, bị trói, những đứa trẻ khóc thét trong bóng tối. Đó chính là động lực khiến ông và đồng đội quyết tâm không để ai bị bỏ lại. Khi tiếp cận sát ngôi chùa, cả tổ lặng người nghe tiếng súng bọn Pôn Pốt cảnh giới. Chỉ một sai lầm nhỏ, tất cả có thể thất bại.

Cuộc giải cứu diễn ra chỉ trong vài phút nhưng căng thẳng như kéo dài cả thế kỷ. Một hiệu lệnh ngắn, đồng đội của Đăng đồng loạt nổ súng dứt khoát vào điểm gác, rồi xông vào trong. Ông lao nhanh đến chỗ dân bị trói, cắt dây, dìu từng người chạy ra sau lưng đội hình bảo vệ. Đạn bay sượt qua đầu, mảnh tường vỡ tung, nhưng những người lính vẫn che chắn cho dân trước tiên. Khi người dân cuối cùng được giải cứu an toàn, Đăng mới cảm nhận rõ mồ hôi thấm ướt lưng áo, bàn tay run nhẹ vì căng thẳng. Có đồng đội bị thương, nhưng ai cũng mỉm cười khi nhìn những khuôn mặt Campuchia hốc hác nhưng đầy biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn