TRUNG TÁ - PHAN NGỌC BÍCH
Phan Ngọc Bích vẫn nhớ như in những ngày đầu tham gia lực lượng du kích địa phương – quãng thời gian vừa gian khó, vừa đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Khi đó, anh chỉ là một chàng trai mới ngoài đôi mươi, nhưng chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, người dân lầm than, trong lòng anh bừng lên khát vọng đứng vào hàng ngũ những người cầm súng bảo vệ xóm làng. Buổi tối nhận nhiệm vụ đầu tiên, Bích còn run run vì hồi hộp, nhưng ánh mắt tin tưởng của đồng đội đã tiếp thêm cho anh sức mạnh. Anh được phân công làm liên lạc và canh gác, những công việc đơn giản nhưng đòi hỏi sự nhanh nhẹn, tinh ý và tuyệt đối bí mật.
Kỷ niệm khiến anh nhớ nhất là một đêm mưa rả rích, du kích bất ngờ nhận tin địch chuẩn bị càn quét vào làng. Cả tổ chỉ có vài người, vũ khí thô sơ, nhưng ai nấy đều kiên trì bám trụ. Bích được giao nhiệm vụ lội qua cánh đồng ngập nước để báo tin cho lực lượng chủ lực ở xã bên. Đêm tối như mực, nước lạnh cắt da, nhưng anh chỉ giữ một suy nghĩ duy nhất: phải đến nơi thật nhanh để cứu dân, cứu làng. Nhờ sự mưu trí và lòng dũng cảm, anh đã vượt qua tuyến địch tuần tra, truyền được thông tin kịp thời, góp phần giúp du kích và bộ đội chặn đứng trận càn, bảo vệ an toàn cho bà con.
Những tháng ngày ấy đã rèn luyện trong Phan Ngọc Bích bản lĩnh kiên cường, sự gắn bó với đồng đội và tình yêu sâu sắc với quê hương. Dù đã trải qua bao năm tháng, mỗi khi nhớ lại, anh vẫn xúc động như vừa mới hôm qua – một thời tuổi trẻ sống trọn vì Tổ quốc, vì nhân dân



