Trung tá Trần Thị Doanh – Người con gái thông tin bên sông Thạch Hãn
Nữ chiến sĩ thông tin lữ đoàn, người giữ vững mạch máu liên lạc thông suốt trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.
Ký ức chiến trường
Năm 1971, khi tròn 19 tuổi, cô gái trẻ Trần Thị Doanh xung phong nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thông tin thuộc Sư đoàn 320, sau đó phối hợp chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị năm 1972. Đối với một nữ chiến sĩ, việc đối mặt với chiến trường đầy bom đạn đã là một thử thách phi thường, nhưng nhiệm vụ giữ thông tin liên lạc lại càng áp lực hơn gấp bội.
Bà Doanh nhớ lại, trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ, hệ thống dây cáp điện thoại nối từ sở chỉ huy bờ Bắc sang bờ Nam sông Thạch Hãn liên tục bị bom pháo của địch đánh đứt. Cứ mỗi lần tín hiệu rẹt rẹt rồi ngắt quãng, bất kể ngày hay đêm, mưa bom hay bão đạn, bà cùng các đồng đội lại phải đeo cuộn dây cáp nặng trĩu trên vai, lao ra khỏi hầm để tìm chỗ đứt và nối lại. Có những đêm, dòng sông Thạch Hãn đỏ rực ánh pháo, bà Doanh phải vừa bơi vừa kéo dây dưới làn mưa đạn vạch đường của giặc. Nhiều lần mảnh pháo nổ gần hất tung bà xuống dòng nước xiết, nhưng bằng một ý chí sắt đá, bà vẫn giữ chặt đầu dây, dùng răng cắn chặt hoặc dùng tay nối các lõi đồng lại với nhau để dòng lệnh chỉ huy từ bộ tư lệnh đến được các chốt chiến đấu kịp thời.
Trở về đời thường
Sau khi chiến tranh kết thúc, bà Trần Thị Doanh tiếp tục phục vụ trong ngành thông tin quân đội rồi nghỉ hưu với cấp bậc Trung tá. Bà trở về sống tại thị xã Quảng Trị, không xa nơi dòng sông Thạch Hãn oanh liệt năm xưa.
Dù mang trên mình những vết thương do mảnh bom và di chứng của những ngày ngâm mình dưới nước độc, bà Doanh vẫn luôn tràn đầy tinh thần lạc quan. Bà là nhân tố tích cực trong phong trào văn nghệ cựu chiến binh, thường xuyên cùng các đồng đội cũ tổ chức các chuyến đi thăm, tặng quà cho các gia đình có công với cách mạng. Mỗi dịp tháng Bảy tri ân, người ta lại thấy người phụ nữ tóc hoa râm, nét mặt nghiêm nghị nhưng ấm áp, đứng bên bờ sông Thạch Hãn thả những nhành hoa đăng xuống dòng nước, gọi tên từng người đồng đội thông tin đã ngã xuống khi tuổi đời còn mười chín, đôi mươi.



