Trung Tá - Võ Thúc Sỹ
Võ Thúc Sỹ vẫn còn nhớ như in những ngày đầu tiên khi đơn vị ông hành quân sang Campuchia, rừng rậm bạt ngàn và khí hậu khắc nghiệt khiến mọi người đều phải căng mình chống chọi. Ông nhớ những bước chân nặng trĩu trên đất mềm ẩm, mồ hôi hòa cùng đất cát và mùi lá mục của rừng già. Mỗi lần nghe tiếng súng nổ từ xa, tim ông lại nhói lên, nhưng bản năng chiến đấu khiến ông không một lần chùn bước. Trong một trận đánh đẫm mồ hôi và máu, ông cùng đồng đội phải tiến công một cứ điểm địch kiên cố. Những tiếng la hét, tiếng súng cối và tiếng bom rơi hòa lẫn vào nhau, tạo nên một cơn ác mộng mà ông không bao giờ quên. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Võ Thúc Sỹ bị thương ở bả vai do mảnh đạn bắn trúng, máu thấm ướt áo và đất rừng. Cơn đau dữ dội nhưng ông vẫn cố gắng trườn mình vào hố tránh đạn, giữ mạng sống và giúp đồng đội kéo người bị thương ra khỏi vòng vây. Ông nhớ ánh mắt hoảng sợ của những chiến sĩ trẻ xung quanh, nhưng đồng thời cũng thấy được tinh thần quả cảm và tình đồng đội bền chặt khiến mọi người không ai bỏ ai lại phía sau. Những ngày sau trận đánh, ông phải chịu đựng vết thương nặng, nhiễm trùng và đau nhức, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy quyết tâm, bởi ông hiểu rằng chiến đấu ở vùng biên giới Campuchia không chỉ là nhiệm vụ quân sự mà còn là trách nhiệm bảo vệ quê hương và cứu giúp dân lành. Kỷ niệm ấy, dù đau đớn, vẫn để lại trong Võ Thúc Sỹ một niềm tự hào và sự trân trọng vô hạn đối với những đồng đội đã cùng ông trải qua thử thách sinh tử, những người sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ lẫn nhau. Ông vẫn thường nhắc lại với con cháu rằng, những ngày tháng ấy không chỉ là câu chuyện về chiến tranh, mà còn là bài học về lòng dũng cảm, tinh thần đồng đội và ý chí kiên cường của con người giữa hiểm nguy, nơi rừng Campuchia hùng vĩ nhưng đầy thử thách



