TRUNG TƯỚNG – ANH HÙNG PHI CÔNG NGUYỄN VĂN CỐC: HUYỀN THOẠI TỪ BẦU TRỜI
Lê Đài Trang

Trong lịch sử Không quân nhân dân Việt Nam, Anh hùng Nguyễn Văn Cốc được biết đến là phi công có số lượng máy bay đối phương bị bắn rơi nhiều nhất.

Ông sinh năm 1943 tại Bắc Giang. Sau khi nhập ngũ, ông được cử đi đào tạo phi công tiêm kích. Những năm kháng chiến chống Mỹ, ông lái máy bay MiG-21 tham gia bảo vệ bầu trời miền Bắc.
Bắn rơi 9 máy bay M.ỹ ở tuổi 25 – được tặng 9 huy hiệu Bác Hồ – trở thành phi công lập chiến công nhiều nhất của Không quân Việt Nam.
Trung tướng, Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Cốc là biểu tượng sáng ngời của sự quả cảm, trí tuệ và lòng trung thành với Tổ quốc. Từ tuổi thơ mất mát ở vùng quê Bắc Giang đến giây phút tung cánh giữa bầu trời đỏ lửa, cuộc đời ông là hành trình phi thường của một “chim cắt” huyền thoại.
Sinh ra trong gia đình giàu truyền thống cách mạng, mới 4 tuổi ông đã mồ côi cha và chú khi cả hai bị gi.ặc Ph.áp s.át hại. Những đêm thơ ấu đếm sao để mong bố trở về đã nuôi trong ông ước mơ bay lên bầu trời. Từ sân bay Chũ, từ những chiếc dù trắng xòe trên cao, khao khát làm “người giời” nhen lên và gắn bó với ông cả đời.
Năm 1961, ông trúng tuyển phi công và sang Liên Xô học bay. Trở về nước, ông chiến đấu trong đội hình MiG-21 của Đoàn Không quân Sao Đỏ. Chỉ trong năm 1967, ông lập nên chuỗi chiến công rực rỡ: bắn rơi liên tiếp 6 máy bay M.ỹ, phần lớn ở vị trí số 2 – nơi theo chiến thuật chỉ có nhiệm vụ yểm trợ. Nhưng Nguyễn Văn Cốc đã biến vị trí ấy thành mũi công kích thần tốc, chính xác, trở thành tấm gương để toàn Không quân học tập.
Với 9 máy bay M.ỹ bị bắn hạ (2 F-4, 5 F-105 và 2 máy bay không người lái), ông là phi công Việt Nam có thành tích cao nhất trong chiến tranh chống M.ỹ. Đối phương khiếp sợ, đồng minh khâm phục, thầy dạy Liên Xô nể phục sự táo bạo và sáng tạo của “Chim cắt số 2”.
Năm 1969, kỷ niệm thiêng liêng nhất đến với ông khi Bác Hồ gọi: “Chú Cốc đâu, lên Bác gặp!”. Bác nắm tay ông giơ lên giữa hội trường và chúc: “Năm mới, Quân chủng sẽ có nhiều Cốc hơn nữa”. Bức ảnh ấy trở thành kỷ vật vô giá suốt đời ông.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến, rồi đảm nhiệm cương vị Chánh thanh tra Bộ Quốc phòng. Về hưu không lâu, sức khỏe ông sa sút, nhưng tinh thần vẫn ấm áp, hiền hậu. Trên giường bệnh, mắt ông vẫn sáng, vẫn kể về những ngày tung cánh với giọng đầy tự hào và bao dung.
Cuộc đời ông – từ cậu bé đếm sao đến huyền thoại bầu trời – là bản anh hùng ca của ý chí Việt Nam.


