Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRUNG TƯỚNG BÙI THANH VÂN

Người giữ bình yên từ những mùa lửa đạn Có những người lính đi qua chiến tranh với vô số huân chương trên ngực áo. Nhưng cũng có những người mà phần thưởng lớn nhất chính là được nhìn thấy đất nước hồi sinh. Trung tướng Bùi Thanh Vân thuộc về những con người như thế.

TP. Hồ Chí Minh04/07/2026ĐINH THANH HUYỀN (ĐOÀN PHƯỜNG BÌNH THẠNH - CHI ĐOÀN KHU PHỐ 28)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi sáng cuối năm, khi trở lại thăm đơn vị cũ, ông dừng chân rất lâu trước tượng đài những liệt sĩ.

Người cựu chiến binh đi cùng khẽ hỏi:

– Thưa anh, sau từng ấy năm, điều gì khiến anh nhớ nhất?

Ông nhìn lên bầu trời trong xanh rồi chậm rãi đáp:

– Không phải chiến thắng.

Là những người không còn được nhìn thấy ngày chiến thắng.

Câu trả lời ngắn gọn ấy khiến mọi người lặng đi.

Bởi phía sau hai chữ "chiến thắng" là biết bao sự hy sinh của cả một thế hệ.

---

Sinh ra trong thời đất nước còn chìm trong khói lửa, Bùi Thanh Vân sớm bước vào con đường cách mạng.

Từ một người lính trẻ, ông trưởng thành qua từng chiến dịch, từng cương vị công tác.

Đồng đội kể rằng, ở bất kỳ đơn vị nào, ông cũng luôn là người đến hiện trường sớm nhất và rời đi sau cùng.

Ông quan niệm:

"Mệnh lệnh có thể ban hành từ sở chỉ huy.

Nhưng niềm tin của bộ đội phải được xây dựng ngay nơi khó khăn nhất."

Chính vì vậy, mỗi lần xuống đơn vị, ông không chỉ kiểm tra công việc.

Ông hỏi chuyện từng chiến sĩ.

Ông lắng nghe những tâm tư rất đời thường.

Có người nhớ mẹ.

Có người lo cho vợ con nơi quê nhà.

Có người vừa trải qua một trận đánh đầy mất mát.

Ông hiểu rằng, sức mạnh của quân đội không chỉ nằm ở vũ khí, mà còn ở sự gắn kết giữa những con người cùng chung lý tưởng.

---

Sau đại thắng mùa Xuân năm 1975, khi đất nước vừa thống nhất, nhiệm vụ của Quân đội chưa dừng lại.

Trung tướng Bùi Thanh Vân tiếp tục đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng: Phó Tư lệnh Quân đoàn 4, Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Tây Ninh, rồi Phó Tư lệnh – Tham mưu trưởng Quân khu 7 kiêm Tư lệnh Mặt trận 479 trong giai đoạn bảo vệ biên giới Tây Nam và thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Sau đó, ông giữ cương vị Tư lệnh Quân khu 7 từ năm 1989 đến năm 1994.

Đó là những năm tháng đầy thử thách.

Đất nước bước vào thời kỳ xây dựng hòa bình nhưng vẫn phải đối mặt với nhiều khó khăn.

Người chỉ huy không chỉ nghĩ đến nhiệm vụ quân sự.

Ông còn trăn trở làm sao để nhân dân yên tâm sản xuất.

Làm sao để vùng biên giới được bình yên.

Làm sao để những người lính sau chiến tranh tiếp tục hoàn thành sứ mệnh trong thời bình.

---

Một sĩ quan trẻ từng nhớ lại:

"Điều khiến chúng tôi kính phục thủ trưởng không phải vì quân hàm Trung tướng.

Mà bởi sự giản dị.

Mỗi lần xuống đơn vị, anh đều ăn cơm cùng bộ đội, hỏi từng chuyện nhỏ và luôn nhắc rằng người chỉ huy phải biết chăm lo cho chiến sĩ trước khi nghĩ đến bản thân."

Có lần, sau một buổi kiểm tra kéo dài, mọi người chuẩn bị bữa cơm riêng dành cho đoàn công tác.

Ông nhẹ nhàng từ chối.

Ông bước vào nhà ăn của đơn vị.

Lấy đúng khẩu phần như mọi chiến sĩ.

Ông nói:

"Nếu bộ đội ăn được thì chỉ huy cũng ăn được."

Không ai vỗ tay.

Nhưng từ hôm ấy, sự kính trọng dành cho người chỉ huy càng lớn hơn.

---

Trong gần nửa thế kỷ liên tục chiến đấu và công tác, Trung tướng Bùi Thanh Vân luôn được đánh giá là người có bản lĩnh, quyết đoán nhưng giàu tình cảm.

Ông được giao nhiều trọng trách quan trọng của Quân đội, được bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa VII và nhận nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Quân công hạng Nhì, Huân chương Chiến công hạng Nhất, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và Huân chương Độc lập hạng Nhì.

Thế nhưng, trong những lần gặp mặt đồng đội, ông rất ít khi nhắc đến thành tích của mình.

Ông thường dành nhiều thời gian để kể về những người đã nằm lại nơi chiến trường.

Ông nói:

"Chúng ta được sống đến hôm nay là nhờ họ."

Đó là sự khiêm nhường của một người lính đã đi qua chiến tranh.

---

Nhiều năm sau khi nghỉ công tác, hình ảnh vị Tư lệnh Quân khu 7 vẫn luôn được các thế hệ cán bộ, chiến sĩ nhắc đến với sự kính trọng.

Khi Sư đoàn 5 và Quân khu 7 tổ chức hội thảo, thu thập ý kiến của các tướng lĩnh, đồng đội và nhân chứng lịch sử để hoàn thiện hồ sơ đề nghị truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Trung tướng Bùi Thanh Vân, đó không chỉ là sự ghi nhận đối với một cá nhân, mà còn là sự tri ân dành cho cả một thế hệ đã cống hiến trọn đời cho Tổ quốc.

Chiều dần buông trên thao trường.

Tiếng quân nhạc vang lên trong lễ chào cờ.

Những chiến sĩ trẻ đứng nghiêm dưới lá cờ đỏ sao vàng.

Có thể các em chưa từng biết mùi khói súng.

Nhưng các em đang tiếp nối con đường mà lớp cha anh đã mở.

Trong hàng triệu người lính đã cống hiến cho đất nước, Trung tướng Bùi Thanh Vân là một trong những người đã dành trọn cuộc đời để giữ gìn độc lập, bảo vệ biên cương và xây dựng Quân đội nhân dân Việt Nam ngày càng vững mạnh.

Thời gian có thể làm phai màu những bức ảnh cũ.

Nhưng phẩm chất của người lính Cụ Hồ – bản lĩnh, trách nhiệm, nghĩa tình và tận tụy – sẽ mãi được các thế hệ sau gìn giữ.

Đó chính là ngọn lửa không bao giờ tắt của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn