TRUNG TƯỚNG CÔNG AN SƠN CANG - NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA DÂN TỘC KHMER

Thời hoa lửa - hai tiếng hoa lửa ấy vang lên như một khúc tráng ca vừa hào hùng, vừa thấm đẫm nước mắt. Đó là quãng thời gian đất nước chìm trong bom đạn chiến tranh, nhưng cũng là lúc con người Việt Nam tỏa sáng rực rỡ nhất bởi lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin không bao giờ tắt. Ông tôi từng kể rằng, những năm tháng chiến tranh không có màu xanh yên bình của ruộng đồng, mà là màu đỏ của lửa đạn, màu xám của khói bom. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, con người lại sống với nhau bằng tất cả sự chân thành. Những người lính trẻ rời xa mái nhà tranh, rời xa mẹ già, em nhỏ, mang theo trong balô không chỉ là súng đạn mà còn là những lá thư tay, những ước mơ giản dị về ngày hòa bình.
Câu chuyện ông kể nhiều nhất là về người đồng chí tên Sơn Cang.
Khi mới 14 tuổi, đồng chí Sơn Cang đã lặng lẽ tham gia hoạt động bí mật, giúp bộ đội rồi được kết nạp, phân công làm Đội trưởng đội du kích ấp Cây Xoài. Năm 1964, Sơn Cang thoát ly, làm giao liên, cán bộ trại giam Công an huyện Cầu Ngang, chiến sĩ cảnh vệ Trại giam Ban An ninh tỉnh Trà Vinh… Ông trực tiếp tham gia chống địch càn quét, nhiều lần phối hợp với du kích địa phương tổ chức bao vây đồn bót, diệt ác, phá kềm, bảo vệ an toàn cho cán bộ, chiến sỹ và những phạm nhân ở trại giam… Sau giải phóng miền Nam 1975, chiến tranh kết thúc, đất nước bước vào thời bình, ông cùng các đồng chí, đồng đội, nhân dân bước vào công cuộc tái thiết, xây dựng đất nước. Trên lĩnh vực an ninh, ông tham phá hơn 100 vụ án, bắt nhiều tên phản động. Ông từng là Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II, Bộ Công an Việt Nam, Giám đốc Công an tỉnh Trà Vinh, Đại biểu Quốc hội khóa XI,… và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân năm 2015. Nhưng điều khiến ông tự hào nhất không phải là huân chương, mà là việc thế hệ sau được lớn lên trong hòa bình, được đến trường, được mơ ước những giấc mơ không còn mùi thuốc súng.
Câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là chuyện của bom đạn và mất mát, mà còn là câu chuyện của tình đồng đội, của lòng yêu nước và khát vọng sống mãnh liệt. Đó là ngọn lửa đã tôi luyện nên bản lĩnh dân tộc Việt Nam - kiên cường mà nhân hậu, bất khuất mà giàu yêu thương.
Hôm nay, khi đứng giữa cuộc sống yên bình, lắng nghe những câu chuyện ấy, tôi hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và nước mắt của biết bao con người. Nhớ về thời hoa lửa không phải để đau buồn, mà để trân trọng hiện tại và sống có ý nghĩa xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy.



