TRUNG TƯỚNG ĐẶNG KINH – NGƯỜI CHỈ HUY LÀM NÊN NHỮNG CHIẾN CÔNG GIỮA LÒNG ĐẤT LỬA
Câu chuyện kể về cuộc đời và sự nghiệp của **Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Kinh**, từ một thanh niên yêu nước, trưởng thành trong phong trào cách mạng đến người chỉ huy quân sự tài ba. Nổi bật là những chiến công táo bạo trong kháng chiến chống thực dân Pháp, đặc biệt là trận đánh sân bay Cát Bi năm 1954, góp phần làm nên tên tuổi của một vị tướng kiên cường, tận trung với Tổ quốc.

Trong những trang sử hào hùng của cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc, có những con người bước vào cuộc chiến khi tuổi đời còn rất trẻ, bắt đầu từ những công việc bình dị nhất, rồi trưởng thành qua từng thử thách, từng trận đánh, từng năm tháng gian khổ. Họ không sinh ra đã là những vị tướng. Chính cuộc đấu tranh của dân tộc, sự khắc nghiệt của chiến tranh và trách nhiệm trước quê hương đã tôi luyện họ trở thành những người chỉ huy bản lĩnh.
Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Kinh là một con người như thế.
Cuộc đời của ông là một hành trình dài từ một chàng trai xuất thân trong gia đình nông dân nghèo trở thành người chiến sĩ cách mạng, từ một cán bộ quân sự của phong trào Hải Phòng – Kiến An trở thành người chỉ huy nhiều trận đánh lớn, rồi sau này trở thành Phó Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam. Nhưng nếu phải tìm một dấu ấn đặc biệt nhất trong cuộc đời người lính ấy, có lẽ đó chính là những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, khi ông cùng đồng đội viết nên những trang sử oanh liệt trên quê hương Kiến An – Hải Phòng.
Đó là những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa.
Những con đường quê không chỉ có bước chân của người đi chợ, người ra đồng, mà còn có những cuộc hành quân bí mật. Những dòng sông tưởng như hiền hòa trở thành con đường đưa cán bộ, chiến sĩ vượt qua vòng vây của kẻ thù. Những ngôi nhà bình dị trở thành nơi nuôi giấu cán bộ. Những người dân vốn chỉ quen với ruộng đồng cũng trở thành tai mắt, thành hậu phương và đôi khi trực tiếp cầm vũ khí bảo vệ quê hương.
Trong dòng chảy của thời đại ấy, người thanh niên Đặng Văn Rợp, sau này được biết đến với tên gọi Đặng Kinh, đã bước vào con đường cách mạng.
Ông sinh năm 1922 tại vùng đất Bắc Sơn, thuộc Kiến An, Hải Phòng ngày nay. Tuổi thơ của ông không được bao bọc trong sự đủ đầy. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, cuộc sống sớm đưa chàng trai trẻ đến với những công việc vất vả. Ông từng làm công nhân mỏ, từng sống cuộc đời của một người lao động bình thường giữa xã hội còn đầy rẫy áp bức và bất công.
Nhưng chính những năm tháng ấy đã giúp ông hiểu sâu sắc hơn cuộc sống của người dân lao động.
Ông hiểu thế nào là nghèo khó.
Hiểu vì sao những người dân quê mình luôn mong một cuộc sống tự do.
Và cũng hiểu rằng nếu đất nước không giành được độc lập, người dân sẽ mãi không thể làm chủ vận mệnh của mình.
Đặng Kinh may mắn được những cán bộ cách mạng đi trước dìu dắt, trong đó có đồng chí Tô Hiệu. Từ một người công nhân, ông từng bước giác ngộ cách mạng, trở thành đảng viên và tham gia vào phong trào đấu tranh. Con đường ấy không trải đầy hoa. Nó là con đường của bí mật, của hiểm nguy, của những cuộc họp phải diễn ra trong bóng tối và những nhiệm vụ mà mỗi người đều hiểu rằng có thể phải đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Nhưng Đặng Kinh đã lựa chọn.
Một khi đã bước vào con đường ấy, ông không quay lại.
Những năm 1944, 1945, khi thời cơ cách mạng đang đến gần, phong trào đấu tranh ở nhiều địa phương ngày càng phát triển. Tại Hải Phòng – Kiến An, lực lượng cách mạng từng bước được xây dựng. Những đội tự vệ được tổ chức. Những thanh niên yêu nước được tập hợp. Những cơ sở quần chúng được củng cố.
Trong bối cảnh ấy, Đặng Kinh trở thành một trong những cán bộ quân sự đầu tiên của liên tỉnh Hải Phòng – Kiến An.
Đó là một nhiệm vụ nặng nề đối với một người còn rất trẻ.
Bởi xây dựng một lực lượng vũ trang trong điều kiện bí mật không chỉ đơn giản là tập hợp những người có lòng yêu nước. Người chỉ huy phải biết tổ chức. Phải biết giữ bí mật. Phải biết xây dựng niềm tin. Phải biết lựa chọn con người. Và quan trọng hơn cả, phải biết đưa ra quyết định trong những thời khắc mà chỉ một sai lầm cũng có thể ảnh hưởng đến cả phong trào.
Mùa hè năm 1945, khi không khí cách mạng đang sục sôi, Đặng Kinh được giao một nhiệm vụ có ý nghĩa đặc biệt.
Ngày 11 tháng 7 năm 1945, ông trực tiếp chỉ huy một lực lượng tự vệ tập kích Đồn Bàng ở Kiến Thụy. Đây không chỉ là một trận đánh đơn thuần. Đối với lực lượng vũ trang cách mạng Hải Phòng – Kiến An, đó là một thử thách lớn.
Những người tham gia trận đánh phần lớn là những chiến sĩ xuất thân từ nhân dân.
Họ chưa phải những đơn vị quân đội chính quy với đầy đủ trang bị.
Nhưng họ có lòng tin.
Có quyết tâm.
Và có một khát vọng rất lớn: giành lại quyền làm chủ quê hương.
Khi cuộc tập kích diễn ra thành công, lực lượng cách mạng làm chủ tình hình, thu được vũ khí và tài liệu. Hai lá cờ đỏ sao vàng được kéo lên trên nóc đồn.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Khoảnh khắc ấy có lẽ không chỉ đơn thuần là một chiến thắng quân sự.
Đó là hình ảnh của một thời đại mới đang đến.
Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên một vị trí từng nằm trong sự kiểm soát của đối phương như một lời khẳng định: nhân dân đã bắt đầu đứng lên.
Từ chiến công ấy, phong trào cách mạng tại Kiến An tiếp tục phát triển mạnh mẽ. Chỉ một ngày sau, tại Kim Sơn, lực lượng tự vệ và quần chúng đã tổ chức đấu tranh giành chính quyền.
Đặng Kinh tiếp tục có mặt trong những ngày tháng lịch sử ấy.
Từ một người tham gia hoạt động bí mật, ông dần trở thành người chỉ huy trực tiếp của lực lượng vũ trang địa phương.
Nhưng giành được chính quyền mới chỉ là bước đầu.
Ngay sau Cách mạng Tháng Tám, đất nước non trẻ phải đối mặt với vô vàn khó khăn. Thực dân Pháp quay trở lại xâm lược. Cuộc chiến tranh bảo vệ nền độc lập một lần nữa bắt đầu.
Những người chiến sĩ như Đặng Kinh lại bước vào một giai đoạn mới.
Nếu trước đó nhiệm vụ lớn nhất là tổ chức lực lượng và giành chính quyền, thì giờ đây nhiệm vụ là giữ đất, giữ dân, giữ phong trào và từng bước xây dựng lực lượng vũ trang đủ sức đối đầu với một đối phương mạnh hơn rất nhiều.
Cuộc kháng chiến ở vùng đồng bằng Bắc Bộ có những đặc điểm vô cùng khắc nghiệt.
Địa hình không phải lúc nào cũng thuận lợi cho việc xây dựng căn cứ rộng lớn. Địch có thể mở những cuộc càn quét bất ngờ. Hệ thống đồn bốt được dựng lên ở nhiều nơi. Những con đường giao thông, dòng sông và khu dân cư đều có thể trở thành nơi tranh chấp.
Trong hoàn cảnh ấy, chiến tranh nhân dân trở thành sức mạnh đặc biệt.
Người dân là nơi nuôi giấu cán bộ.
Là người đưa tin.
Là người vận chuyển lương thực.
Là người bảo vệ cơ sở.
Và khi cần thiết, chính họ trở thành những chiến sĩ.
Đặng Kinh trưởng thành trong chính môi trường ấy.
Ông không chỉ là người chỉ huy đứng phía sau.
Ông trực tiếp bám địa bàn.
Trực tiếp cùng cán bộ và chiến sĩ nghiên cứu tình hình.
Trực tiếp tham gia chỉ huy các trận đánh.
Qua từng năm tháng, tên tuổi của ông gắn với sự trưởng thành của lực lượng vũ trang Kiến An.
Năm 1953 là một năm đặc biệt trong cuộc đời người chỉ huy ấy.
Khi đó, Đặng Kinh giữ cương vị Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy, Tỉnh đội trưởng Kiến An.
Trên vai ông là trách nhiệm đối với cả một lực lượng vũ trang địa phương.
Nhưng người chỉ huy ấy không chọn cách đứng xa chiến trường.
Ông vẫn trực tiếp tham gia tổ chức và chỉ huy những trận đánh quan trọng.
Ngày 21 tháng 4 năm 1953, lực lượng vũ trang Kiến An mở cuộc tiến công vào thị xã Kiến An. Đây là một trận đánh lớn, đánh dấu sự trưởng thành về khả năng tác chiến tập trung của bộ đội địa phương.
Chiến thắng ấy không phải tự nhiên mà có.
Phía sau nó là những ngày chuẩn bị âm thầm.
Là sự phối hợp của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân.
Là những lần nghiên cứu địa bàn.
Là sự kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.
Và khi thời cơ đến, người chỉ huy phải là người đủ bản lĩnh để đưa ra quyết định.
Đặng Kinh đã cùng lực lượng của mình tạo nên một trận đánh có tiếng vang lớn.
Nhưng cuộc chiến chưa dừng lại.
Chỉ vài tháng sau, một mục tiêu khác lại được đặt ra.
Đó là khu kho nhiên liệu quan trọng của quân Pháp tại khu vực Sở Dầu – Thượng Lý.
Trong chiến tranh, nhiên liệu có ý nghĩa đặc biệt. Không có nhiên liệu, nhiều phương tiện chiến tranh sẽ gặp khó khăn. Vì thế, việc đánh vào những kho dự trữ lớn của đối phương có thể tạo ra tác động vượt xa phạm vi của một trận đánh thông thường.
Đặng Kinh trực tiếp chỉ huy lực lượng thực hiện nhiệm vụ.
Đêm xuống.
Thành phố Hải Phòng vẫn chìm trong bóng tối.
Nhưng ở một nơi nào đó, những người chiến sĩ lặng lẽ chuẩn bị cho nhiệm vụ của mình.
Không ai biết chính xác điều gì đang chờ đợi phía trước.
Trong chiến tranh, sự khác biệt giữa thành công và thất bại đôi khi chỉ cách nhau bởi một khoảnh khắc.
Nhưng người chiến sĩ vẫn phải tiến lên.
Khi trận đánh bắt đầu, những tiếng nổ vang lên giữa đêm.
Ngọn lửa bùng cháy, lan rộng.
Một khu kho nhiên liệu lớn của đối phương bị phá hủy.
Bầu trời thành phố như đỏ rực bởi ánh lửa.
Đó là một chiến công có ý nghĩa lớn, cho thấy lực lượng vũ trang địa phương hoàn toàn có thể tổ chức những trận đánh táo bạo vào các mục tiêu quan trọng.
Tuy nhiên, nếu nhắc đến Đặng Kinh trong những năm kháng chiến chống Pháp mà không kể về trận đánh sân bay Cát Bi, thì câu chuyện về ông vẫn chưa thể trọn vẹn.
Đầu năm 1954, cuộc kháng chiến bước vào một giai đoạn quyết định.
Trên chiến trường Tây Bắc, quân ta chuẩn bị cho một chiến dịch lớn tại Điện Biên Phủ.
Trong khi đó, tại Hải Phòng, sân bay Cát Bi là một trong những căn cứ không quân quan trọng của quân Pháp.
Từ đây, máy bay có thể vận chuyển người, vũ khí, lương thực và nhiều loại vật tư phục vụ chiến tranh.
Đối với cách mạng, việc đánh vào sân bay Cát Bi là một nhiệm vụ đầy khó khăn.
Nhưng cũng là một nhiệm vụ có ý nghĩa chiến lược.
Người được giao trọng trách chỉ huy là Đặng Kinh.
Trước khi đưa ra quyết định, ông cùng đồng đội dành thời gian tìm hiểu kỹ tình hình.
Trong chiến tranh, lòng dũng cảm là cần thiết.
Nhưng chỉ lòng dũng cảm thôi chưa đủ.
Một người chỉ huy giỏi phải biết kiên nhẫn.
Phải biết quan sát.
Phải biết chờ đợi.
Và phải hiểu rằng phía sau mỗi quyết định là sinh mạng của đồng đội.
Sau một thời gian chuẩn bị, tối ngày 5 tháng 3 năm 1954, Đặng Kinh cùng một nhóm cán bộ, chiến sĩ bắt đầu hành quân thực hiện nhiệm vụ.
Đêm tối bao trùm.
Những người chiến sĩ lặng lẽ vượt qua những chặng đường hiểm nguy.
Mỗi bước đi đều phải thận trọng.
Không ai nói nhiều.
Bởi tất cả đều hiểu nhiệm vụ đang đặt trước mắt.
Đó không chỉ là một trận đánh.
Đó là thử thách đối với ý chí và bản lĩnh của cả lực lượng.
Khi thời điểm đã đến, cuộc tiến công bắt đầu.
Những tiếng nổ vang lên giữa màn đêm.
Ngọn lửa bùng cháy tại sân bay.
Một vùng trời Cát Bi rực sáng.
Kết quả của trận đánh khiến đối phương bị tổn thất nặng nề, nhiều máy bay bị phá hủy. Chiến công Cát Bi trở thành một trong những dấu son nổi bật của quân và dân Hải Phòng – Kiến An trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Nhưng điều làm nên giá trị lớn nhất của trận đánh không chỉ nằm ở số lượng phương tiện chiến tranh bị phá hủy.
Điều quan trọng hơn là tinh thần.
Một lực lượng với quân số không lớn đã dám nhận và hoàn thành một nhiệm vụ đặc biệt khó khăn.
Họ đã chứng minh rằng không có mục tiêu nào là không thể bị đánh tới nếu người chiến sĩ có lòng quyết tâm, có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và có sự lãnh đạo đúng đắn.
Sau trận Cát Bi, lực lượng của Đặng Kinh nhận được sự biểu dương của cấp trên.
Nhưng với người chỉ huy, chiến thắng không phải là lý do để tự mãn.
Bởi chiến tranh vẫn đang tiếp diễn.
Những người chiến sĩ lại trở về với nhiệm vụ của mình.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ và Hiệp định Giơnevơ năm 1954, đất nước bước sang một giai đoạn mới.
Đặng Kinh tiếp tục đảm nhận nhiều trọng trách trong quân đội.
Ông lần lượt giữ các cương vị Phó Tham mưu trưởng, Phó Tư lệnh Quân khu Tả Ngạn kiêm Sư đoàn trưởng Sư đoàn 328. Sau đó, ông công tác tại Bộ Quốc phòng, đảm nhiệm những nhiệm vụ quan trọng trong Bộ Tổng Tham mưu.
Nhưng đất nước chưa được thống nhất.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra ác liệt, Đặng Kinh tiếp tục trở lại với những vùng chiến trường đầy thử thách.
Tháng 4 năm 1966, ông vào chiến trường và giữ cương vị Phó Tư lệnh Quân khu Trị Thiên.
Đó là vùng đất mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm dấu vết của chiến tranh.
Ở đó, người chỉ huy phải đối mặt với những thử thách hoàn toàn khác.
Chiến trường thay đổi.
Đối phương thay đổi.
Phương tiện chiến tranh thay đổi.
Nhưng tinh thần của người lính vẫn không thay đổi.
Đặng Kinh tiếp tục đem kinh nghiệm của những năm tháng chiến tranh nhân dân ở đồng bằng Bắc Bộ để vận dụng vào những nhiệm vụ mới.
Sau đó, ông trở thành Tư lệnh Quân khu Tả Ngạn, tiếp tục đảm nhận vai trò chỉ huy tại một địa bàn chiến lược.
Trong cuộc đời quân ngũ, ông đã trải qua nhiều vị trí khác nhau.
Từ cán bộ chỉ huy lực lượng tự vệ.
Đến chỉ huy huyện đội.
Tỉnh đội.
Trung đoàn.
Quân khu.
Và cuối cùng là Phó Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam.
Năm 1974, ông được phong quân hàm Thiếu tướng.
Năm 1982, ông được phong quân hàm Trung tướng.
Đối với nhiều người, đó là đỉnh cao của một sự nghiệp quân sự.
Nhưng nếu nhìn lại cuộc đời Đặng Kinh, điều làm nên con người ông không chỉ là những quân hàm hay chức vụ.
Đó là cả một hành trình.
Một hành trình bắt đầu từ một người thanh niên nghèo.
Một người từng là công nhân.
Một người bước vào cách mạng khi đất nước còn chưa giành được độc lập.
Một người trưởng thành từ những đội tự vệ đầu tiên.
Và rồi đi qua gần như toàn bộ những chặng đường lớn của lịch sử cách mạng Việt Nam trong thế kỷ XX.
Điều đặc biệt ở Đặng Kinh còn nằm ở tinh thần học tập.
Vì hoàn cảnh gia đình nghèo khó và sớm tham gia hoạt động cách mạng, ông không có điều kiện học tập đầy đủ như nhiều người cùng thời.
Nhưng ông không xem đó là giới hạn.
Sau nhiều năm hoạt động và chiến đấu, ở tuổi ngoài năm mươi, ông vẫn tiếp tục hoàn thành chương trình đại học.
Đó là một chi tiết nhỏ nhưng nói lên rất nhiều điều.
Một người từng trải qua biết bao chiến trường vẫn không ngừng học hỏi.
Một vị tướng vẫn tiếp tục tìm kiếm tri thức.
Bởi ông hiểu rằng kinh nghiệm chiến đấu là quý giá, nhưng người chỉ huy muốn đáp ứng yêu cầu của thời đại phải không ngừng học tập.
Chính vì thế, sau này ông còn tham gia nghiên cứu, giảng dạy về chiến tranh nhân dân và chiến tranh du kích.
Đó là những lĩnh vực mà ông không chỉ biết bằng sách vở.
Ông đã trải qua bằng chính cuộc đời mình.
Ông từng chỉ huy những đội tự vệ nhỏ bé.
Từng xây dựng lực lượng từ nhân dân.
Từng tổ chức những trận đánh trong điều kiện thiếu thốn.
Từng trực tiếp đối mặt với những thử thách của chiến tranh.
Vì vậy, những bài học mà ông truyền lại không chỉ là lý thuyết.
Đó là những bài học được đúc kết từ thực tiễn.
Nhưng điều đáng quý nhất ở người lính Đặng Kinh có lẽ vẫn là sự giản dị.
Dù đã trở thành một vị tướng, trải qua nhiều trọng trách lớn, ông vẫn giữ phong cách gần gũi với đồng đội và nhân dân.
Có lẽ bởi ông chưa bao giờ quên mình đã bắt đầu từ đâu.
Ông hiểu cuộc sống của người dân lao động.
Hiểu những khó khăn của người chiến sĩ.
Và hiểu rằng mọi chiến công của một cá nhân đều không thể tách rời sự hy sinh của đồng đội và nhân dân.
Đặng Kinh nghỉ hưu theo chế độ vào năm 1988.
Sau nhiều thập kỷ sống trong quân ngũ, ông trở về với cuộc sống đời thường.
Nhưng tên tuổi của ông vẫn gắn với những trang sử của quê hương Hải Phòng – Kiến An.
Đó là Đồn Bàng năm 1945.
Là những ngày khởi nghĩa giành chính quyền.
Là trận tiến công vào thị xã Kiến An.
Là những chiến công trên vùng đất Hải Phòng.
Và đặc biệt là một đêm tháng Ba năm 1954, khi bầu trời Cát Bi rực sáng trong tiếng nổ và ngọn lửa của một trận đánh táo bạo.
Ngày 1 tháng 11 năm 2019, Trung tướng Đặng Kinh qua đời, khép lại một cuộc đời gần một thế kỷ.
Nhưng lịch sử không khép lại cùng một con người.
Những gì ông đã làm tiếp tục được nhắc nhớ.
Năm 2023, Nhà nước quyết định truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp.
Đó là sự ghi nhận đối với những đóng góp đặc biệt xuất sắc của một người chiến sĩ đã dành phần lớn cuộc đời cho cách mạng và quân đội.
Danh hiệu ấy đến sau khi ông đã đi xa.
Nhưng có lẽ đối với một người lính, điều quan trọng nhất không phải là danh hiệu được nhận vào lúc nào.
Điều quan trọng là những gì còn lại.
Và với Trung tướng Đặng Kinh, điều còn lại chính là những trang sử.
Là ký ức về những ngày đầu xây dựng lực lượng vũ trang Hải Phòng – Kiến An.
Là hình ảnh những người chiến sĩ trẻ tuổi dám đứng lên trong những ngày tháng lịch sử của năm 1945.
Là những năm kháng chiến đầy gian khổ.
Là những trận đánh đã trở thành dấu son của quê hương.
Và trên tất cả, đó là hình ảnh một người chỉ huy luôn ở trong dòng chảy của cuộc chiến, không ngừng trưởng thành cùng đất nước.
Có những người trở thành anh hùng bởi một khoảnh khắc đặc biệt.
Nhưng cũng có những người được lịch sử ghi nhận bởi cả một cuộc đời.
Đặng Kinh thuộc về những người như thế.
Ông đã đi từ một người chiến sĩ trẻ đến một vị Trung tướng.
Đi từ những trận đánh đầu tiên của lực lượng tự vệ đến những trọng trách lớn trong quân đội.
Đi qua cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Đi qua cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Và chứng kiến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.
Nhưng dù ở bất cứ cương vị nào, ông vẫn là người lính của những ngày đầu cách mạng.
Một người đã tin rằng nhân dân có thể làm nên lịch sử.
Một người đã hiểu rằng sức mạnh của quân đội bắt nguồn từ lòng dân.
Và một người đã dùng cả cuộc đời để chứng minh cho niềm tin ấy.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, những trận đánh năm xưa đã lùi xa. Sân bay Cát Bi hôm nay không còn là biểu tượng của một căn cứ chiến tranh như trong những năm kháng chiến. Hải Phòng – Kiến An cũng đã đổi thay từng ngày.
Những con đường mới được mở ra.
Những cây cầu nối những vùng đất.
Những thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình.
Nhưng giữa nhịp sống hiện đại ấy, lịch sử vẫn cần được nhắc lại.
Không phải để khơi dậy hận thù.
Mà để hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.
Phía sau sự bình yên là biết bao thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh.
Trong những thế hệ ấy có Trung tướng Đặng Kinh.
Người chiến sĩ năm nào đã đi qua những con đường tối trong đêm để làm nhiệm vụ.
Người chỉ huy đã cùng đồng đội tạo nên những chiến công oanh liệt.
Người cán bộ quân sự trưởng thành từ phong trào cách mạng địa phương.
Và sau này trở thành một trong những vị tướng của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Câu chuyện về ông là câu chuyện của lòng yêu nước.
Của sự trưởng thành.
Của tinh thần không ngừng học hỏi.
Và của một con người luôn đặt nhiệm vụ của đất nước lên trên lợi ích riêng.
Nếu phải chọn một hình ảnh để khép lại câu chuyện về Trung tướng Đặng Kinh, có lẽ đó không phải là hình ảnh một vị tướng với quân hàm trên vai.
Mà là hình ảnh người chiến sĩ giữa những năm tháng đầy biến động của lịch sử, lặng lẽ cùng đồng đội bước đi trong đêm, phía trước là nhiệm vụ, phía sau là quê hương và nhân dân.
Từ những bước chân âm thầm ấy, một cuộc đời quân ngũ đã bắt đầu.
Từ những trận đánh của một thời hoa lửa, một người chỉ huy đã trưởng thành.
Và từ cuộc đời của người lính ấy, lịch sử đã ghi thêm một cái tên:
Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Kinh – người con của Hải Phòng, người chỉ huy kiên cường đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.


