Bài viết

TRUNG TƯỚNG ĐÀO DUY MINH - VANG MÃI KHÚC QUÂN HÀNH NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ

Hưng Yên03/01/2026Nguyễn Văn Hợi 12A23 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, Trung tướng Đào Duy Minh, nguyên Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, nguyên Chính ủy Quân khu 5, đã để lại dấu ấn sâu đậm như một “bản tình ca người lính”. Từ cậu bé du kích Nghĩa Lâm (Tư Nghĩa, Quảng Ngãi), qua những năm tháng trận mạc gian khổ, đến cương vị cao trong Quân đội, ông vẫn giữ vẹn nguyên tấm lòng nhân hậu, sự kiên trung, giản dị và tình yêu tha thiết với quê hương, đồng chí, đồng bào.

Ký ức về một thời đánh giặc

Năm 1968, khi mới 16 tuổi, Đào Duy Minh đã tham gia du kích, gan dạ bám đất, bám làng, đánh trả quân càn Mỹ ngụy. Từ đội viên du kích, rồi nhập ngũ năm 1969, ông trưởng thành trong khói lửa chiến tranh, hết trực tiếp chiến đấu tại quê hương Quảng Ngãi, lại hành quân sang chiến trường Campuchia, rồi trở lại đại ngàn Tây Nguyên, gắn bó với Chư Prông, Sa Thầy để bảo vệ biên giới và xây dựng cơ sở chính trị. Trong ký ức của ông, mỗi trận đánh đều khắc sâu sự hy sinh lớn lao. Đêm 23-3-1975, trong trận truy kích trên Quốc lộ 1, nhiều đồng đội thân thiết của ông đã ngã xuống khi chiến thắng chỉ còn trong tầm tay. Ôm người đồng đội trong giây phút cuối cùng, ông nghẹn ngào nghe lời trăn trối: “Ngày giải phóng… nhớ ghé về… thăm mẹ tớ ở quê nhà!”. Ký ức ấy trở thành nỗi đau và cũng là động lực để ông, cùng đồng đội, tiếp tục tiến bước trong mùa Xuân đại thắng.

Tấm lòng với Nhân dân miền Trung, Tây Nguyên

Hơn nửa thế kỷ gắn bó với mảnh đất miền Trung, Tây Nguyên, Trung tướng Đào Duy Minh hiểu rõ sự cơ cực, mất mát của đồng bào. Vì thế, trong suốt thời gian giữ cương vị Chính ủy Quân khu 5, rồi Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, ông luôn trăn trở lo cho dân. Mỗi mùa mưa bão, có khi thức trắng đêm ở Sở chỉ huy, có khi lội nước bạc đến những vùng ngập lũ, ông trực tiếp chỉ đạo, động viên bộ đội xông pha cứu dân. Với ông, “cứu dân là mệnh lệnh từ trái tim”. Những túi gạo, thùng mì, gói muối được bộ đội đưa đến từng hộ nghèo, từng mái nhà ngập lũ không chỉ là cứu trợ vật chất, mà còn là tình quân dân thắm thiết, là đạo lý “lấy dân làm gốc” được ông truyền lại cho thế hệ sau.

Tình yêu và gia đình – bản tình ca lặng lẽ

Cuộc đời riêng của Trung tướng Đào Duy Minh cũng mang đậm chất lính. Chuyện tình của ông với người bạn đời – Thiếu tá QNCN Trần Thị Tiếp chớm nở trong chiến tranh, kết tinh từ đồng cảm của hai người cùng cảnh ngộ, rồi trở thành điểm tựa bền vững suốt mấy chục năm. Sau ngày cưới, ông tiếp tục ra trận, để lại hậu phương đầy vất vả cho người vợ trẻ. Nhiều năm ròng, bà Tiếp vừa nuôi con, vừa ngóng trông chồng từ chiến trường trở về. Tình yêu giản dị ấy đã vượt lên mọi thử thách, trở thành “hậu phương vững chắc” để ông toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp quân ngũ. Gia đình ông được gọi là “gia đình quân nhân”, khi hai người con trai đều nối nghiệp cha, khoác áo lính, tiếp bước trên con đường binh nghiệp. Hình ảnh “lớp cha trước, lớp con sau, đã thành đồng chí, chung câu quân hành” được khắc họa rõ nét trong gia đình vị tướng.

Người tướng nặng tình, nặng nghĩa

Nghiêm khắc trong công việc, bao dung với đồng đội, nhân hậu, gắn bó với Nhân dân – đó là nét nổi bật ở Trung tướng Đào Duy Minh. Ông dễ xúc động trước bia mộ liệt sĩ, ân cần với cụ già, trẻ nhỏ, nhưng cũng rất quyết đoán, dứt khoát trong chỉ huy. Ở ông, có sự hòa quyện của phẩm chất người chỉ huy dày dạn trận mạc với trái tim giàu nhân ái. Chính vì vậy, trong mắt đồng đội, cấp dưới và Nhân dân, ông không chỉ là một vị tướng tài mà còn là một con người nhân nghĩa, thủy chung. Do có nhiều công lao, cống hiến đối với sự nghiệp Cách mạng của Đảng và dân tộc, Đồng chí đã được tặng thưởng: Huân chương Chiến công hạng Nhì, hạng Ba; Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Nhì, hạng Ba; Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, Nhì, Ba; Huy chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng Nhất; Huy chương Quân kỳ Quyết thắng; Huy hiệu 45 tuổi Đảng. Đồng chí đã từ trần ngày 23-1-2020 (tức ngày 29 tháng 12 năm Kỷ Hợi) tại bệnh viện Quân Y 17/Quân khu 5.

Cuộc đời binh nghiệp khép lại, Trung tướng Đào Duy Minh luôn được đồng đội, cán bộ, chiến sĩ và Nhân dân nhắc đến bằng sự kính trọng, yêu thương. Cuộc đời ông, như chính ông từng tâm sự, bình dị mà sâu nặng, như một “khúc quân hành lặng lẽ” âm thầm nhưng bền bỉ, ngân vang mãi mãi trong lòng đồng chí, đồng đội và Nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRUNG TƯỚNG ĐÀO DUY MINH - VANG MÃI KHÚC QUÂN HÀNH NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ | Câu chuyện thời hoa lửa