Trung tướng Lê Mạnh - Một trái tim suốt đời không rời Đồng Tháp Mười
Là người con của vùng Đồng Tháp Mười, Trung tướng Lê Mạnh đã dành trọn cuộc đời gắn bó với mảnh đất “nửa mùa nắng cháy, nửa mùa nước dâng”, từ những năm tháng chiến tranh ác liệt đến khi quê hương hồi sinh và phát triển.
Người chiến binh của quê hương
Bà Lê Thị Có - phu nhân của Trung tướng Lê Mạnh, chia sẻ: ông bà sinh ra, lớn lên tại Đồng Tháp Mười nên đều dành rất nhiều tình cảm cho vùng đất này. Đó cũng là lý do sau khi ông mất, bà đưa ông về Đồng Tháp Mười an nghỉ và xây dựng nhà lưu niệm Trung tướng tại đây. “Ông ấy quê ở Hậu Thạnh, còn tôi thì ở Tuyên Thạnh nhưng tôi đưa ông về Thạnh Hóa là vì con cháu đều sống tại TP.Hồ Chí Minh. Đây được xem như điểm giữa, để ông ấy vừa có thể gần con, vừa có thể gần quê” - phu nhân chia sẻ.

Sinh ra và lớn lên tại xã Hậu Thạnh, trong một gia đình nông dân nghèo yêu nước nên từ nhỏ, Trung tướng Lê Mạnh hiểu rõ những khổ cực của người dân nghèo mất nước. 14 tuổi, ông tham gia lực lượng du kích tại địa phương, sau đó về đơn vị trinh sát Đại đội 1, Tiểu đoàn 504. Từ người lính trinh sát của Tiểu đoàn 504, ông trưởng thành qua từng trận đánh, lần lượt đảm nhiệm nhiều cương vị chỉ huy. Ở bất kỳ vị trí nào, ông cũng nổi bật bởi sự quyết đoán, linh hoạt và luôn đặt sinh mạng chiến sĩ lên hàng đầu.
Ông chỉ huy và giành thắng lợi trong nhiều trận đánh quan trọng như tập kích tiêu diệt 1 đại đội địch trong đồn Vĩnh Châu A, tham gia chiến đấu giải phóng Kiến Tường, chia cắt lộ 4, tạo điều kiện cho Chiến dịch Hồ Chí Minh thắng lợi hoàn toàn,...
“Mỗi trận đánh, với cương vị là chỉ huy, đồng chí Lê Mạnh luôn lắng nghe ý kiến cán bộ, chiến sĩ để tìm ra phương án tác chiến tối ưu nhất. Lê Mạnh như một người anh ân cần chỉ bảo cho chiến sĩ từ cách bơi thuyền trên sông, rạch, cách ngụy trang, đào hầm tránh pháo,... Không chỉ chăm lo đời sống chiến sĩ, đồng chí còn là một người lính, người chỉ huy luôn quan tâm, hy sinh vì đồng đội” - Thượng tá Lê Minh Đường (cựu chiến binh Tiểu đoàn 504) nhớ lại.

Trong ký ức của cựu chiến binh Lê Minh Đường, Trung tướng Lê Mạnh là người chỉ huy can đảm và quyết đoán. Trong một số trận đánh bất ngờ, ông vẫn chỉ huy chiến sĩ giành thắng lợi lớn, gây tổn thất nặng nề cho địch. Trong đó có thể kể đến trận “đụng độ” với Tiểu đoàn thủy quân lục chiến Trâu Điên khét tiếng của địch.
Sau khi quê hương sạch bóng quân thù, Trung tướng Lê Mạnh nhận nhiệm vụ khắc phục hậu quả chiến tranh, rà phá bom mìn, góp công khai hoang phục hóa, rồi lại tiếp tục cầm súng bảo vệ biên giới Tây Nam. Đến khi quê hương thực sự bình yên, ông tiếp tục đóng góp trong việc xây dựng khu vực phòng thủ vững chắc, củng cố quốc phòng, an ninh kết hợp phát triển kinh tế, xã hội.
Người con của Đồng Tháp Mười
Dù sống và làm việc ở đâu thì trái tim ông vẫn hướng về Đồng Tháp Mười với những chăm lo nghĩa tình, ấm áp. Quả cảm, kiên cường trên chiến trận nhưng với đồng đội, người thân và cả người dân thì Trung tướng Lê Mạnh lại gần gũi, yêu thương và giàu tình cảm. Ông luôn trân trọng mối thâm tình cùng những người đồng đội cũ và đau đáu việc chăm lo, hỗ trợ đồng đội trong điều kiện có thể của gia đình.
“Ngày chúng tôi còn sống tại Tân An (nay là phường Long An, tỉnh Tây Ninh), mỗi khi đồng đội cũ có việc cần lên tỉnh, đều ở lại nhà chúng tôi. Lúc đó, đời sống ai cũng khó khăn nhưng đôi bữa cơm đãi khách và chỗ ở tươm tất vài ngày thì vợ chồng tôi lo được. Riết rồi thành thông lệ, anh em có việc đều ghé thăm. Bây giờ cũng vậy, gia đình tôi sống tại TP.Hồ Chí Minh, mỗi lần nghe tin đồng đội đau ốm, nhập viện trên đó, tôi đều thay ông ấy đến thăm” - phu nhân Lê Thị Có chầm chậm nói.
Trong suốt quá trình công tác đến khi nghỉ hưu, Trung tướng Lê Mạnh và gia đình thường có nhiều hoạt động vận động, hỗ trợ đồng đội và quê hương như xây nhà tình nghĩa, xây trường, mua xe cứu thương, làm đường, xây cầu, tặng học bổng,... với kinh phí lên đến hàng chục tỉ đồng. Câu chuyện Trung tướng trao tặng xuồng cho người dân Đồng Tháp Mười trong trận lũ năm 2000 vẫn được đồng đội và người quen kể lại.

Năm đó, lũ cao, nhà cửa của người dân đều chìm trong biển nước, phải sơ tán tạm cư trên Quốc lộ 62, khó khăn chồng chất khó khăn.
Trong chuyến công tác về quê, Trung tướng đau đáu trong lòng câu hỏi làm sao để giúp dân. Ngay trong đêm đó, ông đưa ra đề xuất tặng xuồng cho người dân Đồng Tháp Mười. Đề nghị đóng gấp 200 chiếc xuồng trong vòng 10 ngày của Trung tướng được Sở Lao Động - Thương binh và Xã hội đồng ý ngay. Ngoài xuồng, Trung tướng còn tặng 20.000m lưới để người dân có thể đánh bắt cá, tạo nguồn sinh kế trong mùa lũ.
Thượng tá Lê Minh Đường kể, khi đến kiểm tra công tác đóng xuồng, Trung tướng còn đặc biệt nhắc nhở phải đóng sạp mũi và lái cứng cáp vì ông biết người dân Đồng Tháp Mười đi giăng câu, thả lưới sẽ không thể để con trẻ ở nhà trong lúc nước lụt đang dâng cao. Vì vậy, phải làm chỗ để trẻ ngồi cho chắc chắn.
“Ngày còn khỏe, ông hay đi hỗ trợ nơi này, nơi khác, nhất là ở quê nhà nên sau khi ông mất, tiền phúng điếu của ông gia đình tôi dùng để làm đường, làm cầu ở quê nhà và lập Quỹ Thắp sáng niềm tin, hỗ trợ bệnh nhân nghèo tại Bệnh viện Truyền máu Huyết học. Giỗ ông năm nào đồng đội cũng tới thăm đông đủ, các địa phương, trường học cũng cử người tới, tình cảm ấy trân trọng biết bao nhiêu” - phu nhân của Trung tướng Lê Mạnh nói.
Trung tướng và phu nhân gặp gỡ, yêu nhau từ trong kháng chiến, khi đất nước thống nhất, bà lui về hậu phương, vừa chăm lo cho các con, vừa làm kinh tế để chồng yên tâm tiếp tục đời binh nghiệp. Suốt mấy mươi năm gắn bó, từng lá thư ông viết gửi về nhà trong những năm lửa đạn đến từng quyển sổ ghi chép của ông trong quá trình công tác bà đều gìn giữ, nâng niu. Biết rõ tình yêu của ông dành cho đồng đội, quê nhà, khi ông mất, bà và các con vẫn một lòng tiếp nối.
Hơn nửa thế kỷ đứng trong hàng ngũ của Đảng, Trung tướng Lê Mạnh không chỉ là người chỉ huy tài năng mà còn là biểu tượng của nghĩa tình người lính.
Sau tất cả, điều còn lại không chỉ là những chiến công mà là những con đường, cây cầu, những mái nhà tình nghĩa và một trái tim suốt đời không rời Đồng Tháp Mười./.


