TRUNG TƯỚNG LƯU PHƯỚC LƯỢNG
Ngọn lửa không tắt "Có những con người đi qua chiến tranh mà không bao giờ bước ra khỏi nó. Họ mang theo trong tim những đồng đội đã ngã xuống, những cánh rừng khét mùi thuốc súng và lời hẹn ngày thống nhất. Trung tướng Lưu Phước Lượng là một người như thế."
"Có những con người đi qua chiến tranh mà không bao giờ bước ra khỏi nó. Họ mang theo trong tim những đồng đội đã ngã xuống, những cánh rừng khét mùi thuốc súng và lời hẹn ngày thống nhất. Trung tướng Lưu Phước Lượng là một người như thế."
Chiều cuối tháng Tư, căn nhà nhỏ của Trung tướng Lưu Phước Lượng ngập trong sắc đỏ của những lá cờ Tổ quốc. Tiếng ve đầu mùa râm ran trên những tán cây, gợi nhớ một mùa hè cách đây hơn nửa thế kỷ – mùa hè mà biết bao chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi đã gác lại tuổi xuân để bước vào cuộc chiến.
Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ông nhẹ nhàng mở chiếc hộp đựng những kỷ vật chiến tranh. Đó là chiếc bi đông đã sứt quai, chiếc khăn rằn bạc màu và cuốn sổ tay nhỏ đã úa vàng theo năm tháng. Mỗi món đồ là một mảnh ký ức. Mỗi vết xước đều kể một câu chuyện về những tháng ngày "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Ông chậm rãi vuốt nhẹ lên bìa cuốn sổ. Những dòng chữ đã nhòe mực nhưng vẫn còn nguyên lời hứa năm nào:
"Nếu còn sống, nhất định sẽ kể cho thế hệ sau biết đồng đội mình đã chiến đấu như thế nào."
Đó cũng là lời hứa mà ông giữ suốt cuộc đời.
Sinh ra trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, Lưu Phước Lượng sớm chứng kiến cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá. Những mái nhà cháy đỏ trong đêm, những người mẹ tiễn con ra trận rồi lặng lẽ đợi chờ, những em nhỏ lớn lên cùng tiếng bom... tất cả đã hun đúc trong ông ý chí cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Ngày lên đường nhập ngũ, hành trang của người thanh niên chỉ là vài bộ quần áo, chiếc võng dù và niềm tin mãnh liệt rằng dân tộc Việt Nam nhất định sẽ giành được độc lập.
Chiến trường miền Nam những năm ấy khốc liệt hơn bất cứ điều gì ông từng tưởng tượng.
Có những đêm hành quân xuyên rừng, cả đơn vị phải đi trong im lặng tuyệt đối. Tiếng dép cao su chạm lá khô cũng có thể khiến địch phát hiện. Có những ngày bộ đội chỉ còn vài nắm gạo rang chia nhau cầm hơi. Nhưng chưa một ai nghĩ đến chuyện quay đầu.
Điều khiến ông nhớ nhất không phải những trận đánh ác liệt mà là tình đồng đội.
Một người lính trẻ bị thương nặng sau trận càn. Trong mưa bom, đồng đội thay nhau cõng anh vượt nhiều kilômét đường rừng để tìm nơi cứu chữa. Dù cuối cùng người lính ấy không qua khỏi, nhưng trước lúc nhắm mắt, anh chỉ kịp nắm chặt tay người chỉ huy và nói:
"Anh nhớ... phải đánh thắng..."
Lời dặn giản dị ấy trở thành mệnh lệnh trong trái tim của những người còn sống.
Trong những năm tháng chiến đấu, Lưu Phước Lượng luôn được đồng đội nhắc đến là người chỉ huy bình tĩnh, quyết đoán nhưng giàu tình cảm. Trước mỗi trận đánh, ông luôn đi kiểm tra từng tổ, từng mũi tiến công, động viên từng chiến sĩ.
Ông hiểu rằng, người chỉ huy không chỉ đưa ra mệnh lệnh, mà còn phải là người đi đầu trong gian nguy.
Có lần, giữa lúc trận địa bị hỏa lực đối phương bắn dữ dội, thông tin liên lạc bị cắt đứt. Nếu chậm trễ, đội hình sẽ bị chia cắt. Ông cùng một số cán bộ trực tiếp vượt qua làn đạn để nối lại đường dây liên lạc.
Khi mọi người khuyên nên ở lại sở chỉ huy, ông chỉ mỉm cười:
"Nếu người chỉ huy còn sợ, thì lấy ai để anh em tin?"
Câu nói ấy theo nhiều cán bộ, chiến sĩ suốt cả cuộc đời quân ngũ.
Ngày đất nước thống nhất, niềm vui không đến bằng những tiếng reo hò mà bằng những giọt nước mắt.
Nước mắt của người còn sống.
Nước mắt dành cho những đồng đội đã nằm lại mãi mãi trên các chiến trường.
Hòa bình lập lại, Trung tướng Lưu Phước Lượng tiếp tục phục vụ trong Quân đội nhân dân Việt Nam, đảm nhận nhiều cương vị lãnh đạo, chỉ huy. Dù ở bất kỳ vị trí nào, ông vẫn giữ tác phong giản dị của người lính.
Những cán bộ trẻ từng công tác cùng ông kể rằng điều ông nhắc nhiều nhất không phải thành tích, mà là trách nhiệm.
Ông thường nói:
"Huân chương có thể cất trong tủ kính. Nhưng niềm tin của nhân dân thì phải giữ bằng cả cuộc đời."
Đó cũng là điều khiến nhiều thế hệ sĩ quan kính trọng ông.
Năm tháng trôi qua, mái tóc người lính năm xưa đã bạc trắng.
Nhưng mỗi dịp gặp lại đồng đội, ông vẫn gọi đúng tên từng người, nhớ từng trận đánh, từng cánh rừng, từng dòng sông nơi biết bao chiến sĩ đã ngã xuống.
Đối với ông, chiến tranh chưa bao giờ chỉ là những con số trong sách sử.
Chiến tranh là ký ức.
Là những người anh em không còn trở về.
Là tuổi trẻ của cả một thế hệ đã gửi trọn cho Tổ quốc.
Việc được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân là sự ghi nhận cao quý đối với những cống hiến của Trung tướng Lưu Phước Lượng trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc.
Nhưng có lẽ, với ông, phần thưởng lớn nhất vẫn là được chứng kiến đất nước hòa bình, những đứa trẻ tung tăng đến trường, những cánh đồng xanh trở lại sau chiến tranh và lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời độc lập.
Khép lại cuốn sổ cũ, ông nhìn ra khoảng sân đầy nắng.
Tiếng trẻ con nô đùa vang lên từ đầu ngõ.
Ông mỉm cười.
Đó chính là âm thanh mà biết bao người lính năm xưa đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.
Ngọn lửa của một thời hoa lửa có thể đã lùi xa, nhưng tinh thần yêu nước, lòng quả cảm và ý chí hy sinh của những người như Trung tướng Lưu Phước Lượng sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau.
Bởi có những ngọn lửa không bao giờ tắt.
Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.



