Cựu chiến binh

Trung tướng Lưu Phước Lượng - Dũng sĩ diệt Mỹ giữa rừng Chánh Lưu

Trung tướng Lưu Phước Lượng (bí danh Năm Lượng) sinh năm 1948, quê tại Phú Cường, Bình Dương. Năm 1965, khi vừa tròn 17 tuổi, ông theo cha vào chiến khu Chánh Lưu tham gia cách mạng. Từ một chiến sĩ thông tin, ông trực tiếp chiến đấu tại chiến trường Đông Nam Bộ, lập nhiều chiến công, được phong tặng danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ" sau trận đánh với Lữ đoàn Dù 173 của Mỹ tại Kà Tum (Tây Ninh). Ông tiếp tục tham gia Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trung tướng Lưu Phước Lượng - Dũng sĩ diệt Mỹ giữa rừng Chánh Lưu

Mỗi khi nhắc đến những ngày đầu vào chiến khu, Trung tướng Lưu Phước Lượng vẫn nhớ như in tiếng bom B-52.

Ông kể:

"Ngày đầu tiên bước chân vào rừng, bom B-52 đã ném rải thảm. Tôi tự nhủ, địch đang 'dằn mặt' mình đây."

Đó là mùa hè năm 1965.

Chàng trai mười bảy tuổi rời thị xã Thủ Dầu Một, theo cha vào chiến khu Chánh Lưu.

Trong ba lô chỉ có vài bộ quần áo.

Nhưng trong tim là khát vọng được góp sức giành độc lập cho Tổ quốc.

Cha ông – Đại tá Lưu Phước Anh (Tư Bình) – là cán bộ chỉ huy lực lượng vũ trang cách mạng.

Mẹ ông âm thầm hoạt động trong vùng địch kiểm soát.

Cả gia đình đều đi theo cách mạng.

Ông từng nói:

"Tôi lớn lên giữa tiếng súng và niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ độc lập."

Những ngày đầu, ông làm nhiệm vụ thông tin.

Công việc tưởng chừng lặng lẽ nhưng vô cùng quan trọng.

Mỗi bức điện phải được truyền chính xác.

Mỗi đường dây phải được giữ thông suốt.

Bởi chỉ một phút gián đoạn cũng có thể ảnh hưởng đến cả chiến dịch.

Đầu năm 1967, ông được điều tham gia vận chuyển hàng chiến lược trên tuyến biên giới Việt Nam – Campuchia.

Đó cũng là lúc đơn vị chạm trán Lữ đoàn Dù 173 của quân đội Mỹ tại Kà Tum (Tây Ninh).

Sau trận bom B-52 dữ dội, quân Mỹ đổ bộ bằng trực thăng, tin rằng lực lượng giải phóng đã bị xóa sổ.

Nhưng họ đã nhầm.

Tiểu đội của Năm Lượng vẫn kiên cường bám trận địa.

Khi đối phương tiến sâu vào khu vực phục kích, các chiến sĩ đồng loạt nổ súng.

Trận đánh diễn ra quyết liệt.

Bằng sự bình tĩnh và mưu trí, tiểu đội đã tiêu diệt gần 30 lính Mỹ, riêng Lưu Phước Lượng trực tiếp tiêu diệt 5 tên địch.

Sau chiến công ấy, ông được phong tặng danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ".

Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là phần thưởng.

Mà là hình ảnh những đồng đội đã ngã xuống.

Ông từng tâm sự:

"Chiến thắng nào cũng có giá của nó."

Đầu năm 1968, ông tiếp tục tham gia Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân.

Được tăng cường về Tiểu đoàn 1 Quyết Thắng, ông trực tiếp chiến đấu tại khu vực Cổ Loa, Phù Đổng và vùng ven Gò Vấp.

Những ngày ấy vô cùng ác liệt.

Đơn vị liên tục bị bao vây.

Nhiều cán bộ chỉ huy hy sinh.

Bản thân ông cũng bị thương ở vùng mặt và hàm.

Có thời điểm, tổ chiến đấu phải ẩn trên gác nhà của một cơ sở cách mạng ở ngã ba Cây Thị nhiều ngày liền.

Ban ngày địch lùng sục.

Ban đêm mới dám xuống nghỉ ngơi.

Người phụ nữ mà các chiến sĩ gọi thân mật là "má Hai Cây Thị" đã âm thầm che chở, nuôi giấu họ giữa vòng vây.

Sau này ông mới biết, bà chính là chị gái của Kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát.

Ông luôn nhắc:

"Nếu không có nhân dân thì không có chúng tôi."

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục học tập tại Học viện Chính trị – Quân sự, rồi tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Có lần, ông cùng Tư lệnh chiến dịch chuẩn bị lên trực thăng đi họp khẩn.

Đúng lúc ấy, một xe chở đầy thương binh đến.

Không chút do dự, ông đề nghị nhường chuyến bay cho thương binh.

Ông bảo:

"Người bị thương cần máy bay hơn chúng tôi."

Đó không chỉ là quyết định của một người chỉ huy.

Đó còn là tình đồng đội của người lính từng đi qua chiến tranh.

Trải qua nhiều cương vị từ Chính ủy Sư đoàn 5, Chính ủy Quân đoàn 4, Chính ủy Quân khu 9 đến Phó Trưởng ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ, ông vẫn giữ lối sống giản dị.

Điều ông trăn trở nhất sau khi nghỉ hưu là tri ân đồng đội.

Ông cùng đồng đội vận động xây dựng Nhà bia tưởng niệm liệt sĩ Sư đoàn 5, tham gia Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ, đi tìm hài cốt đồng đội và viết hồi ký "Dấu ấn cuộc đời" để lưu giữ ký ức chiến tranh cho thế hệ trẻ.

Có người hỏi:

"Sau bao nhiêu năm, điều gì khiến bác nhớ nhất?"

Ông nhìn xa xăm rồi trả lời:

"Không phải những trận đánh.

Mà là những người đã chiến đấu cùng mình."

Lời nói ấy giản dị.

Nhưng chứa đựng cả một đời người lính.

Một đời sống vì Tổ quốc.

Một đời không quên đồng đội.

Một đời giữ trọn ngọn lửa của Bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn