Trung Tướng Nguyễn Bình
NHỮNG TRẬN THẮNG KHÔNG TỐN MỘT VIÊN ĐẠN (PHẦN 2): "ĐỘC CHIÊU" GIẢ SĨ QUAN NHẬT CỦA TRUNG TƯỚNG NGUYỄN BÌNH
Nguyễn Bình là Trung tướng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam (được phong hàm cùng đợt với Đại tướng Võ Nguyên Giáp năm 1948). Sở hữu tài năng quân sự thiên bẩm, ông từng từ hai bàn tay trắng lập nên chiến khu Đông Triều hùng mạnh. Và nhãn quan xuất chúng ấy đã rực sáng ngay từ trận đánh đầu tay tại quê hương ông: Đồn Bần Yên Nhân (Hưng Yên).
"Cấy" nội ứng vào sào huyệt địch:
Đồn Bần khi đó được canh giữ bởi một trung đội lính khố xanh và một sĩ quan Pháp. Bằng sự khéo léo, Nguyễn Bình đã thông qua một người thầy giáo (đang dạy con trai viên đồn trưởng Pháp) để vận động, tạo được nhân mối tình báo tên Việt ngay bên trong đồn và lôi kéo thêm một số lính gác.
Chớp thời cơ vàng:
Ngày 9/3/1945, sự kiện Nhật đảo chính Pháp nổ ra khiến đám lính trong đồn hoang mang tột độ. Kế hoạch đánh đồn lập tức được vạch ra với 3 mũi nhọn vô cùng kín kẽ:
Đội 1: Lặng lẽ cắt đứt toàn bộ dây điện thoại nối với Hưng Yên và Hà Nội.
Đội 2: Khống chế lý trưởng và chốt chặn cầu Giai Phạm, tuyệt đối không để người dân tò mò ra đường nhằm tránh thương vong nếu có nổ súng.
Đội 3: Mũi chủ công do Nguyễn Bình đích thân chỉ huy.
Màn kịch hoàn hảo lúc nửa đêm:
Đêm 12/3/1945, Nguyễn Bình cùng 2 đồng chí khoác lên mình bộ quân phục sĩ quan Nhật Bản, đeo băng đỏ, mang súng và dắt chéo thanh kiếm Nhật ngang hông. Cả đội giả làm "lính Nhật", gõ giày rầm rập tiến thẳng theo quốc lộ 5 đến trước cổng đồn.
Bất ngờ... "Đoàng!" – Một tiếng pháo nổ vang lên làm hiệu lệnh!
Từ bên trong, "nội ứng" lập tức mở toang cánh cổng. Quân ta từ ngoài ào ạt xông vào hô vang "Xung phong!". Đám lính trong đồn vốn đang hoảng loạn vì thời cuộc, nay bị đánh úp bất ngờ liền răm rắp giơ tay đầu hàng mà không kịp có bất cứ phản ứng nào.
Trận đánh kết thúc chớp nhoáng. Lực lượng ta rút êm ngay trong đêm, mang theo chiến lợi phẩm gồm 24 khẩu súng trường và 6 hòm đạn mà không phải nổ lấy một phát súng nào!
Sự mưu trí, nghệ thuật "nội công ngoại kích" và khả năng chớp thời cơ sắc bén của Trung tướng Nguyễn Bình thực sự là một di sản quân sự đáng tự hào!


