Trung tướng Nguyễn Gia Hòa - Giữ trọn lời thề của người lính
Đồng chí Nguyễn Gia Hòa sinh ngày 15/4/1958, trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại xã Đại Mỗ, huyện Từ Liêm (nay là phường Đại Mỗ, Thành phố Hà Nội). Tháng 2 năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết định, ông tình nguyện nhập ngũ. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia, rồi trưởng thành qua nhiều cương vị chỉ huy, chính trị trong Quân đội nhân dân Việt Nam, sau n

Mỗi lần trở về quê hương Đại Mỗ, Trung tướng Nguyễn Gia Hòa đều dừng lại trước bia tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ.
Ông lặng lẽ cúi đầu.
Không phải vì nghi thức.
Mà bởi ở đó có tên của nhiều người cùng quê đã mãi mãi nằm lại trong chiến tranh.
Ông từng tâm sự:
"Chính sự hy sinh của các anh đã thôi thúc thế hệ chúng tôi tiếp bước."
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, Nguyễn Gia Hòa lớn lên giữa những câu chuyện về những người đi kháng chiến.
Tiếng còi báo động, những hầm trú ẩn và hình ảnh các đoàn quân hành quân qua làng đã trở thành ký ức tuổi thơ của ông.
Đầu năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cuối cùng, chàng thanh niên mười bảy tuổi viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Ngày chia tay, mẹ ông chỉ căn dặn:
"Đã khoác áo lính thì phải sống xứng đáng với màu xanh ấy."
Đó là lời dặn ông luôn ghi nhớ.
Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi tháng ngày huấn luyện nghiêm khắc.
Người lính trẻ học từ cách gấp chăn, hành quân, bắn súng cho đến kỷ luật của quân đội.
Ông hiểu rằng, sức mạnh của người lính không chỉ đến từ vũ khí mà còn từ tinh thần đoàn kết và ý thức trách nhiệm.
Đất nước thống nhất chưa được bao lâu thì chiến sự lại bùng lên ở biên giới Tây Nam.
Một lần nữa, những người lính trẻ lại lên đường.
Nguyễn Gia Hòa cùng đơn vị cơ động vào Nam làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.
Những cánh rừng biên giới, những con đường đất đỏ và những đêm hành quân xuyên rừng đã trở thành trường học lớn của người sĩ quan trẻ.
Ông cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa giúp nhân dân ổn định cuộc sống ở những vùng vừa được giải phóng.
Có lần, đơn vị phải vượt nhiều kilômét đường rừng để tiếp cận một chốt đang bị uy hiếp.
Đường trơn trượt sau cơn mưa.
Nhiều chiến sĩ kiệt sức.
Ông động viên:
"Chỉ cần còn một người dân đang cần bảo vệ, chúng ta không được phép dừng lại."
Lời nói ấy tiếp thêm nghị lực cho cả đơn vị.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ biên giới, ông tiếp tục cùng lực lượng quân tình nguyện Việt Nam làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.
Ở đó, người lính Việt Nam không chỉ chiến đấu.
Họ còn dựng trường học, sửa cầu đường, giúp người dân sản xuất và chăm sóc trẻ em.
Những việc làm bình dị ấy giúp ông hiểu sâu sắc rằng:
Người lính bảo vệ hòa bình không chỉ bằng khẩu súng.
Mà còn bằng tình người.
Trở về Tổ quốc, Nguyễn Gia Hòa tiếp tục học tập, rèn luyện và đảm nhiệm nhiều cương vị công tác trong quân đội.
Ở bất kỳ vị trí nào, ông cũng luôn quan tâm đến đời sống của cán bộ, chiến sĩ.
Ông thường nói:
"Muốn xây dựng đơn vị vững mạnh thì trước hết phải xây dựng niềm tin."
Đồng đội nhớ về ông như một người chỉ huy gần gũi.
Mỗi lần xuống đơn vị, ông luôn dành thời gian trò chuyện với chiến sĩ trẻ, lắng nghe tâm tư và động viên họ vượt qua khó khăn.
Khi được giao trọng trách Chính ủy Quân khu 7, ông càng chú trọng giáo dục truyền thống cách mạng và phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ.
Ông luôn nhắc:
"Lịch sử là nền tảng để người lính hôm nay hiểu vì sao mình phải giữ gìn hòa bình."
Mỗi dịp đến các nghĩa trang liệt sĩ, ông đều dành thời gian thắp hương từng phần mộ.
Đứng trước những hàng bia trắng, ông nhớ về đồng đội, về những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.
Ông tin rằng, cách tri ân ý nghĩa nhất là sống, công tác và cống hiến xứng đáng với sự hy sinh của họ.
Đến hôm nay, khi đã đi qua gần trọn cuộc đời binh nghiệp, Trung tướng Nguyễn Gia Hòa vẫn giữ nguyên phong thái giản dị của người lính năm nào.
Trong những câu chuyện với thế hệ trẻ, ông ít nói về thành tích của bản thân.
Ông nói nhiều hơn về trách nhiệm, về lòng trung thành với Tổ quốc và về giá trị của hòa bình.
Ông luôn nhắn nhủ:
"Độc lập không phải điều tự nhiên có được. Mỗi thế hệ đều có trách nhiệm gìn giữ bằng việc làm của mình."


