Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Trung tướng Nguyễn Mạnh Đẩu – Ký ức 50 năm ở cao điểm 550 giữa lằn ranh sinh tử

Nhân chứng lịch sử

Lào Cai22/05/2026Đoàn xã Việt Hồng (Đoàn xã Việt Hồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trung tướng Nguyễn Mạnh Đẩu – Ký ức 50 năm ở cao điểm 550 giữa lằn ranh sinh tử

Vậy là đã tròn 50 năm kể từ ngày viên đ.ạ.n tiểu liên AR15 của địch x.u.y.ê.n qua x.ư.ơ.n.g sườn, g.ă.m vào giữa lá phổi tôi. Nửa thế kỷ trôi qua, vết t.h.ư.ơ.n.g ấy vẫn theo tôi trên mọi chặng đường đời binh nghiệp. Đó là một ký ức không bao giờ phai – một bước ngoặt lớn trong cuộc đời người lính.Chiều 20-3-1971, tôi cùng Đại đội trưởng Trần Viết Xuân lên Sở chỉ huy Trung đoàn 3, Sư đoàn 324 nhận nhiệm vụ đánh cao điểm 550 (phía nam Đường 9), tiêu diệt Lữ đoàn 147 của địch. Sau khi phổ biến nhiệm vụ, toàn đơn vị nhanh chóng triển khai phương án tác chiến, trong đó đặc công là mũi đột kích chủ yếu.Chiều 21-3-1971, chúng tôi bắt đầu cơ động tiếp cận mục tiêu. Đến tối, bỏ lại những thứ không cần thiết, đơn vị bí mật tiến vào trận địa. Địa hình dốc đứng, cây cối thưa thớt, nhiều vách đá dựng đứng khiến việc leo lên vô cùng gian khổ, phải dùng dây làm thang, bám từng điểm đá để tiến lên. Đến nửa đêm, toàn bộ đội hình đã vào vị trí tập kết an toàn.Khi tiếp cận cách địch khoảng 30m, ta phát lệnh n.ổ s.ú.n.g. Ban đầu địch bị bất ngờ, nhưng nhanh chóng phản ứng dữ dội. Một khẩu đại liên bắn xối xả từ bên phải trận địa. Tôi chỉ thị xạ thủ B41 tiêu diệt và khẩu đại liên lập tức bị phá hủy. Tuy nhiên, ngay sau đó, một tên địch phát hiện vị trí chỉ huy và bắn loạt tiểu liên AR15.Tôi t.r.ú.n.g đạn, gục xuống tại chỗ. Cảm giác đau nhói, tức ngực, khó thở ập đến. M.á.u trào ra từ lưng và ộc qua miệng. Dù vậy tôi vẫn còn tỉnh. Y tá nhanh chóng băng bó cầm máu, ép chặt vết t.h.ư.ơ.n.g để giữ sự sống. Tôi nghe loáng thoáng qua điện đài báo cáo về sở chỉ huy rằng “anh Đẩu đã hy sinh tại trận địa”.Trong giây phút s.i.n.h t.ử, tôi vẫn cố gắng dặn anh em tiếp tục chiến đấu, giữ vững đội hình, không để trận đánh kéo dài gây thêm t.h.ư.ơ.n.g v.o.n.g.. Tôi hiểu rằng chỉ cần chần chừ, đồng đội sẽ hy sinh nhiều hơn.Tôi được đồng đội cáng về phía sau giữa mưa đạn ác liệt. Người thì cõng, người thì dìu, thay nhau đưa qua từng đoạn dốc hiểm trở. Trung đoàn phó đã nhét vào miệng tôi một miếng sâm Cao Ly – có lẽ là phần thuốc quý cuối cùng của đơn vị lúc bấy giờ. Chính khoảnh khắc đó giúp tôi dần hồi tỉnh.Sáng 23-3-1971, tôi được đưa về Sở chỉ huy Sư đoàn. Mọi người đều bất ngờ khi biết tôi vẫn còn sống. Dù rất yếu, tôi vẫn cố báo cáo nhanh tình hình trận đánh và đề nghị tiếp tục tăng cường lực lượng để sớm kết thúc mục tiêu.Sau hơn nửa thế kỷ, ký ức về cao điểm 550, về đồng đội, về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái c.h.ế.t vẫn luôn in sâu trong tôi. Đó không chỉ là một trận đánh, mà còn là ký ức thiêng liêng của người lính – nơi tình đồng đội, ý chí chiến đấu và sự hy sinh được thử thách đến tận cùng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn