Bài viết

Trung tướng Nguyễn Thành Út

Ninh Bình21/05/2026Trường Cao đẳng Y tế Ninh Bình (Trường Cao đẳng Y tế Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có những con người lấy tình yêu Tổ quốc làm điểm tựa để vượt qua mọi gian nan. Trung tướng Nguyễn Thành Út là một trong những người như thế – một người lính đi lên từ chiến trường, mang theo cả ký ức, nghĩa tình và niềm tin suốt cuộc đời binh nghiệp. Ông sinh năm 1942 tại thôn Bàn Nham, xã Hòa Xuân Đông, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những biến động của đất nước. Khi mới 18 tuổi, chứng kiến quê hương bị tàn phá, nhân dân bị áp bức, ông đã quyết định “nhảy núi” theo cách mạng – một quyết định giản dị nhưng đầy dũng khí của một chàng trai yêu nước. Từ một chiến sĩ làm công vụ, liên lạc, ông dần trưởng thành qua nhiều đơn vị, từ bộ đội đặc công đến các sư đoàn, quân đoàn. Cuộc đời quân ngũ của ông trải dài suốt 46 năm, trong đó có 27 năm trực tiếp chiến đấu trên chiến trường ác liệt, 7 lần bị thương. Những con số ấy không chỉ nói lên sự hy sinh mà còn khắc họa ý chí kiên cường của một người lính. Ông từng chiến đấu trên nhiều chiến trường, từ miền Trung, Tây Nguyên đến chiến tranh biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Ở bất cứ nơi đâu, ông cũng nhận được sự đùm bọc, che chở của nhân dân – từ đồng bào các dân tộc Tây Nguyên đến người dân nước bạn Campuchia. Chính tình cảm quân dân sâu nặng ấy đã trở thành nguồn sức mạnh giúp ông và đồng đội vượt qua mọi gian khổ. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục cống hiến trong quân đội, đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng. Năm 1994, ông được phong quân hàm Thiếu tướng và đến năm 2002 được thăng quân hàm Trung tướng, giữ chức Phó tư lệnh Chính trị Quân khu 5. Dù ở vị trí nào, ông luôn giữ trọn phẩm chất của người lính – gần gũi, thấu hiểu và hết lòng vì chiến sĩ. Ông từng chia sẻ một cách giản dị: chính tình yêu Tổ quốc, tình thương đồng bào đã giúp ông vững vàng giữa những năm tháng khốc liệt nhất. Đó là sức mạnh tinh thần giúp ông vượt qua nỗi nhớ nhà, vượt qua bom đạn và những lần bị thương để tiếp tục chiến đấu. Sau khi nghỉ hưu năm 2006, thay vì chọn cuộc sống nơi thành phố lớn hay trở về quê hương, ông quyết định gắn bó với phố núi Pleiku (Gia Lai). Quyết định ấy không chỉ vì khí hậu, cảnh sắc mà còn vì nghĩa tình sâu nặng với mảnh đất Tây Nguyên – nơi đã từng che chở, nuôi dưỡng ông trong chiến tranh. Ở tuổi xế chiều, dù mang trong mình thương tật và bệnh tật, ông vẫn sống lạc quan, giản dị. Ông thường xuyên trở lại thăm chiến trường xưa, thắp hương cho đồng đội, thăm hỏi bà con từng cưu mang mình. Những cuộc gặp gỡ ấy không chỉ là hoài niệm mà còn là sự tiếp nối của tình quân dân bền chặt qua năm tháng. Ông luôn nhấn mạnh vai trò của “thế trận lòng dân” – niềm tin của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và quân đội. Theo ông, chính niềm tin ấy là nền tảng vững chắc nhất để bảo vệ Tổ quốc, bởi “có nhân dân là có tất cả”. Cuộc đời của Trung tướng Nguyễn Thành Út là hành trình từ một chàng trai “nhảy núi” đến một vị tướng lĩnh, nhưng trên hết vẫn là một người lính giàu tình nghĩa. Ở ông hội tụ đầy đủ phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ: kiên trung, dũng cảm, giản dị và thủy chung với đồng đội, với nhân dân. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay – về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sức mạnh của niềm tin vào Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn