TRUNG TƯỚNG NGUYỄN THỚI BƯNG (BẢY THỚI)
Trong dòng chảy oanh liệt của các cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, miền Đông Nam Bộ luôn là một tọa độ lửa, nơi thử thách bản lĩnh, ý chí và sự tận hiến của con người Việt Nam. Giữa mảnh đất miền Đông gian lao mà anh dũng ấy, có những cái tên đã trở thành điểm tựa tinh thần, thành một phần máu thịt của lịch sử. Trung tướngNguyễn Thới Bưng chính là một tượng đài rực rỡ như thế. Ở ông, người ta thấy hiện thân của một tư duy quân sự sắc sảo, lối đánh mưu lược mang đậm chất phong trần của sông nước Nam Bộ, song hành cùng một tấm lòng nhân hậu, thủy chung sắt son. Suốt cuộc đời hơn nửa thế kỷ cầm súng, từ một chiến sĩ liên lạc nhỏ tuổi đến khi giữ cương vị Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, ông vẫn luôn vẹn nguyên cốt cách bình dị, sống trọn nghĩa vẹn tình với non sông và những người đồng đội đã khuất.
Trung tướngNguyễn Thới Bưng, tên thường gọi thân thương là Bảy Thới, sinh năm 1927 tại xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi, tỉnh Gia Định (nay thuộc TP. Hồ Chí Minh). Lớn lên trên vùng đất đỏ miền Đông – nơi sớm chịu ách áp bức nặng nề của thực dân và tay sai, người thanh niên Nguyễn Thới Bưng đã sớm nhen nhóm tinh thần yêu nước và căn tính phản kháng mạnh mẽ.
Năm 1945, khi vừa tròn 18 tuổi, ông hăng hái tham gia cách mạng, bắt đầu binh nghiệp từ những nhiệm vụ gian khổ của một chiến sĩ liên lạc. Qua lửa đỏ và ngục tù, ông đã trải qua cả hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ và trực tiếp chỉ huy bảo vệ biên giới Tây Nam. Bản lĩnh của chú Bảy Thới được tôi luyện qua thực tiễn chiến trường khốc liệt để rồi từng bước thăng tiến qua những cương vị chỉ huy then chốt nhất: từ Trung đoàn trưởng, Sư đoàn trưởng Sư đoàn 9 – đơn vị chủ lực bách chiến bách thắng tại chiến trường miền Nam, đến Tư lệnh Quân đoàn 4, Tư lệnh Quân khu 7. Trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử mùa xuân năm 1975, ông là một trong những vị chỉ huy trực tiếp điều phối các cánh quân thần tốc tiến về giải phóng Sài Gòn, chấm dứt hoàn toàn cuộc chiến tranh chia cắt đất nước.
Năm 1997, sau khi hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử trên cương vị Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam, Trung tướngNguyễn Thới Bưng rời xa ánh hào quang của binh nghiệp, chọn lối sống lặng lẽ giữa lòng nhân dân tại TP. Hồ Chí Minh. Thế nhưng, người lính già ấy không tự cho phép mình ngơi nghỉ trong sự an nhàn riêng tư.
Những năm tháng cuối đời, tâm niệm lớn nhất của chú Bảy Thới là hướng về miền đất đỏ Tây Ninh và vùng đất thép Củ Chi – nơi biết bao đồng đội của ông đã vĩnh viễn nằm lại khi tuổi đời mười chín, đôi mươi. Ông đã dành toàn bộ tâm sức, bất chấp tuổi cao sức yếu để lặn lội khắp các chiến trường xưa, định vị từng tọa độ hỏa tuyến nhằm tìm kiếm và quy tập hài cốt của những người chiến sĩ đã ngã xuống. Bên cạnh đó, ông miệt mài vận động các nguồn lực xã hội để xây dựng hàng trăm căn nhà tình nghĩa, chăm lo cho các gia đình chính sách và bà con vùng căn cứ cách mạng nghèo khó. Đối với ông, việc được trở về sống giữa tình yêu thương của nhân dân, được nghe tiếng nói của bà con vùng chiến khu xưa chính là “phần thưởng” và tấm huân chương vinh quang nhất sau một đời cống hiến.
Trung tướngNguyễn Thới Bưng đã vĩnh viễn đi vào cõi vĩnh hằng vào năm 2014, để lại niềm tiếc thương vô hạn nhưng di sản tinh thần của ông thì bất tử. Cuộc đời ông là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc Việt Nam. Trước khi nhắm mắt, ông vẫn luôn đau đáu dặn dò con cháu: “Mình sống được đến ngày hòa bình là may mắn hơn hàng vạn đồng đội, nên phải sống sao cho xứng đáng với người đã khuất.”



