Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRUNG TƯỚNG NGUYỄN VIỆT THÀNH

Nguyễn Việt Thành đã bước vào hành trình của một người lính khi tuổi đời còn rất trẻ. Đó là quãng thời gian mà nhiều người cùng trang lứa còn đang mơ về những điều giản dị, nhưng với ông, tuổi trẻ bắt đầu bằng trách nhiệm và lựa chọn đứng về phía Tổ quốc. Trải qua nhiều cương vị quan trọng trong quân đội và các tổ chức chính quyền, ông trở thành một nhân chứng sống của lịch sử phường Trung An — không phải bằng những lời kể hào nhoáng, mà bằng sự bình thản của một người từng đi qua những năm thán

Đồng Tháp26/02/2026Ngô Gia Phát (phường Trung An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy, ánh nắng nhạt rơi nghiêng qua khung cửa sổ cũ, chạm vào những tấm huân chương đã sậm màu theo năm tháng. Trong căn phòng nhỏ yên tĩnh, Trung tướng Nguyễn Việt Thành ngồi đối diện tôi — mái tóc bạc, ánh mắt sâu nhưng hiền hậu, như mang theo cả một miền ký ức chưa bao giờ ngủ yên. Tôi đến với tâm thế của một học sinh đi “tìm hiểu lịch sử”, nghĩ rằng mình sẽ chỉ nghe lại những câu chuyện quen thuộc trong sách vở. Nhưng ngay từ những lời kể đầu tiên, tôi nhận ra lịch sử không phải là những con số khô khan — mà là hơi thở, là ký ức, là tuổi trẻ đã từng sống và chiến đấu thật sự. Có người gọi những năm tháng chiến tranh là “thời hoa lửa”. Nhưng xin đừng vội khoác lên chiến tranh những mỹ từ quá đẹp. “Hoa lửa” ở đây không phải là sự lãng mạn của bom đạn, mà là những chớm hoa bé nhỏ vẫn kiên cường nở giữa khói lửa — biểu tượng cho ý chí, cho niềm tin, và cho những thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ và cả những mất mát không thể gọi thành lời. Từ câu chuyện của Trung tướng Nguyễn Việt Thành, tôi hiểu rằng phía sau hai chữ “hòa bình” hôm nay là những con người đã trưởng thành quá sớm, đã học cách bước tiếp ngay cả khi nỗi sợ vẫn còn ở lại phía sau.

Sinh năm 1947, tham gia cách mạng từ khi mới 14 tuổi, Trung tướng Nguyễn Việt Thành đã bước vào hành trình của một người lính khi tuổi đời còn rất trẻ. Đó là quãng thời gian mà nhiều người cùng trang lứa còn đang mơ về những điều giản dị, nhưng với ông, tuổi trẻ bắt đầu bằng trách nhiệm và lựa chọn đứng về phía Tổ quốc. Trải qua nhiều cương vị quan trọng trong quân đội và các tổ chức chính quyền, ông trở thành một nhân chứng sống của lịch sử phường Trung An — không phải bằng những lời kể hào nhoáng, mà bằng sự bình thản của một người từng đi qua những năm tháng lịch sử nhuộm màu máu.

Những phần thưởng cao quý mà ông nhận được — Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng nhất, Huân chương Quân công hạng ba, Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng nhất, cùng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân — không chỉ là những tấm huy chương lấp lánh, mà là thành quả chưng cất, kết tinh từ sự kiên cường và tinh thần trách nhiệm bền bỉ. Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến cho cộng đồng với vai trò Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam dioxin tỉnh Tiền Giang, âm thầm giúp đỡ những con người vẫn mang trên mình dấu vết của quá khứ. Nhìn ông, tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ hiện diện trong chiến tranh, mà còn sống tiếp trong những hành động nhân ái giữa đời thường.

Tôi vẫn nhớ rất rõ khoảnh khắc ông Trung tướng Nguyễn Việt Thành đặt nhẹ tách trà xuống bàn rồi nhìn tôi, ánh mắt hiền hòa nhưng sâu thẩm như mang theo cả một thời tuổi trẻ chưa bao giờ rời xa. Tôi hỏi ông:

— “Hồi đó… ông có sợ không ạ?”

Ông cười, một nụ cười rất nhẹ:

— “Ai mà không sợ. Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà lùi lại thì đất nước này biết trông vào ai?”

Câu trả lời ấy khiến tôi lặng người. Trước mặt tôi không chỉ là một vị tướng với nhiều huân chương cao quý, mà là một người từng bước qua chiến tranh khi mới mười bốn tuổi — cái tuổi mà bây giờ nhiều người còn đang lo chuyện điểm số hay trò chơi điện tử.

Ông kể về những ngày hành quân dài đến mức tưởng như không có điểm dừng. Có hôm trời mưa suốt đêm, đất rừng nhão nhoẹt, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Tôi hỏi:

— “Có lúc nào ông muốn bỏ cuộc không?”

Ông lắc đầu:

— “Không phải không mệt… nhưng tụi tôi nhìn nhau mà đi tiếp. Một người dừng lại thì cả đội hình sẽ chậm. Thành ra ai cũng gắng thêm một chút.”

Ông kể rất bình thản, nhưng tôi lại thấy cổ họng mình nghèn nghẹn. Bởi đằng sau những câu nói giản dị ấy là cả một tuổi trẻ đã đi qua mưa bom, bão đạn, thiếu thốn và mất mát.

Có lúc ông dừng lại rất lâu khi nhắc đến những người đồng đội không còn trở về. Ông không nói nhiều, chỉ nhìn vào tấm huân chương treo trên tường rồi nói khẽ:

— “Những thứ này… không phải của riêng tôi.”

Tôi chợt hiểu rằng chiến tranh không chỉ là chiến thắng hay thất bại, mà còn là những ký ức không thể gọi thành tên. Và cũng từ giây phút ấy, tôi không còn nhìn lịch sử như những dòng chữ trong sách nữa — mà như những câu chuyện đang thở, đang sống ngay trước mắt mình.

Giọng kể của ông chậm lại khi nhắc đến những năm tháng hành quân. Những con đường rừng dài hun hút, đất trơn sau cơn mưa, áo quần ướt lạnh, lương thực ít ỏi — tất cả hiện lên như những mảnh ký ức vừa gần vừa xa. Ông kể về những đêm mưa kéo dài, về tiếng máy bay vọng lại từ phía chân trời khiến ai cũng căng thẳng, và về những bước chân vẫn phải tiếp tục dù phía trước chưa biết điều gì đang chờ đợi.

Có lần đơn vị được giao nhiệm vụ vận chuyển thuốc men đến tuyến trước. Con đường bị bom cày nát, cây rừng đổ ngổn ngang. Mỗi bước đi là một lần vượt qua nỗi sợ. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải là sự hiểm nguy, mà là cách những người lính trẻ động viên nhau bằng những câu nói giản dị — một cái vỗ vai, một nụ cười giữa đêm tối. Chính trong những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé ấy, tôi thấy rõ sức mạnh của tinh thần con người khi đứng trước nghịch cảnh.

Khi nhắc đến đồng đội, ánh mắt ông bỗng trở nên trầm hơn. Ông kể về những con người đã cùng nhau chia sẻ từng phần lương thực ít ỏi, cùng nhau vượt qua những chặng đường gian khó. Không ai rời bỏ ai, bởi trong chiến tranh, sự hiện diện của đồng đội chính là nguồn sức mạnh lớn nhất.

Có những câu chuyện không có tiếng súng nổ hay chiến công vang dội, nhưng lại khiến tôi nghẹn lại. Bởi chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là những bàn tay nắm chặt nhau để cùng tồn tại. Và đôi khi, điều khiến con người mạnh mẽ nhất không phải là lòng dũng cảm phi thường, mà là niềm tin rằng phía sau mình luôn có những người đồng hành.

Khi câu chuyện dần khép lại, tôi nhận ra trong ánh mắt ông không còn sự khốc liệt của chiến tranh, mà là sự bình thản của một người đã đi qua rất nhiều mất mát. Ông không nói nhiều về chiến công của bản thân, mà nhắc nhiều đến những đồng đội đã không trở về — những tuổi trẻ mãi mãi dừng lại ở phía sau để ngắm nhìn những thế hệ sau bước tiếp. Ngồi nghe ông kể chuyện, em vừa xúc động vừa tự hỏi: nếu ở vào hoàn cảnh ấy, liệu mình có đủ can đảm như họ không? Ở tuổi chúng em hôm nay, áp lực có thể chỉ là bài kiểm tra hay những lo toan nhỏ bé, nhưng với thế hệ trước, đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng hòa bình không phải là điều hiển nhiên. Nó là kết quả của những con người đã chấp nhận đánh đổi tuổi trẻ và ước mơ cá nhân. Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng tôi không đối diện với bom đạn, nhưng lại đối diện với những thử thách khác — sự thờ ơ, áp lực, những lựa chọn sai lầm. Và trách nhiệm của chúng tôi là sống tử tế, học tập nghiêm túc và trân trọng những giá trị mà quá khứ đã để lại.

Rời khỏi buổi trò chuyện, tôi cảm thấy mình mang theo một ngọn lửa vô hình — ngọn lửa của lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm. Những câu chuyện của Trung tướng Nguyễn Việt Thành không chỉ giúp tôi hiểu lịch sử, mà còn giúp tôi hiểu chính mình: hiểu rằng mỗi thế hệ đều có một cách riêng để bảo vệ đất nước — có người giữ gìn bằng lòng dũng cảm nơi chiến trường, có người xây dựng bằng tri thức và sự tử tế trong thời bình.

Text Box: Hòa bình – điều giản dị nhưng được đánh đổi bằng cả một thời tuổi trẻ Mặc dù thời kì mà gió thổi cũng mang theo mùi thuốc súng đã biến mất nơi trần thế. Nhưng những câu chuyện thời “hoa lửa” vẫn để lại dư âm trường tồn mãi trong ký ức của những bông hoa đã vùng dậy trải qua năm tháng sống trong lửa. Câu chuyện của Trung tướng Nguyễn Việt Thành không chỉ là lát cắt của lịch sử cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở lặng lẽ mà sâu sắc gửi đến thế hệ trẻ hôm nay. Rời khỏi căn phòng nhỏ trong buổi chiều hôm ấy, tôi mang theo không chỉ những trang lịch sử sống động, mà còn là một niềm tin rõ ràng: trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và không ngừng nỗ lực mỗi ngày chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối những điều cha anh đã gìn giữ bằng cả tuổi trẻ và hy sinh của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn