Trung tướng Nguyễn Việt Thành – Từ chiến sĩ du kích tuổi 14 đến biểu tượng bản lĩnh và nhân văn
Là người đọc bài viết về Trung tướng Nguyễn Việt Thành (Tư Bốn), tôi không khỏi khâm phục trước hành trình gần trọn đời gắn bó với chiến đấu, cống hiến và phụng sự nhân dân của một người con quê hương Tiền Giang. Câu chuyện cuộc đời ông hiện lên dung dị nhưng đầy khí phách, phản chiếu sinh động hình ảnh một thế hệ cách mạng trưởng thành từ bom đạn, gian khổ và niềm tin sắt son với Đảng, với nhân dân.
Sinh ra ở vùng quê Thanh Bình, Chợ Gạo, từ năm 14 tuổi, Nguyễn Việt Thành đã xin tham gia đội du kích xã, sớm dấn thân vào con đường cách mạng. Khi đọc đến chi tiết ông được đưa đi thử thách ở vùng kinh Bùi, kinh Bích – nơi được xem là “chảo lửa” của tỉnh Kiến Tường những năm chiến tranh – tôi thực sự cảm nhận được sự khốc liệt của chiến trường và ý chí gan góc của người chiến sĩ trẻ mới tròn 18 tuổi. Giữa mưa bom, bão đạn, vừa chiến đấu vừa sản xuất, thiếu thốn đủ bề, nhưng chính trong hoàn cảnh ấy đã hun đúc nên bản lĩnh và tư duy sáng tạo của ông.
Điều khiến tôi ấn tượng sâu sắc là sáng kiến dàn ná thun bắn lựu đạn – một sáng tạo độc đáo, táo bạo nhưng đầy hiệu quả. Từ những vật liệu thô sơ, ông cùng đồng đội đã biến khó khăn thành lợi thế, tạo nên thứ vũ khí khiến kẻ thù khiếp sợ trên nhiều chiến trường suốt những năm 1969–1974. Những con số về hơn 100 trận đánh, hàng trăm tên địch bị tiêu diệt, máy bay bị bắn rơi không chỉ là thành tích quân sự, mà còn là minh chứng cho trí tuệ, lòng dũng cảm và tinh thần quyết chiến, quyết thắng của người chỉ huy an ninh vũ trang năm xưa.
Bài viết không dừng lại ở thời chiến, mà còn mở ra một dấu ấn khác trong cuộc đời Trung tướng Nguyễn Việt Thành khi ông bước vào trận tuyến mới – trận tuyến phòng, chống tội phạm thời bình. Đọc về vai trò của ông trong chuyên án Năm Cam, tôi cảm nhận rõ bản lĩnh kiên quyết, mưu lược của một vị tướng công an nhân dân. Thành công của chuyên án không chỉ xóa bỏ một băng nhóm xã hội đen nguy hiểm, mà còn củng cố niềm tin của nhân dân vào sự nghiêm minh của pháp luật và sức mạnh của lực lượng Công an nhân dân.
Điều khiến người đọc càng thêm trân trọng là khi rời cương vị lãnh đạo, trở về đời thường, Trung tướng Nguyễn Việt Thành vẫn giữ lối sống giản dị, gần gũi như một lão nông quê nhà. Dù mang thương tật nặng, ông vẫn bền bỉ với các hoạt động thiện nguyện, chăm lo gia đình chính sách, thương binh, liệt sĩ và nghĩa trang quê hương. Hình ảnh người dân gọi ông bằng cái tên thân thương “ông Tư Bốn” chính là minh chứng rõ nét nhất cho sự kính trọng và yêu mến mà nhân dân dành cho ông.
Khép lại bài viết, trong tôi đọng lại không phải là hào quang của cấp hàm hay huân chương, mà là một nhân cách lớn: kiên trung trong chiến đấu, bản lĩnh trong công tác, nhân hậu trong đời thường. Cuộc đời Trung tướng Nguyễn Việt Thành là minh chứng sống động cho chân lý giản dị mà sâu sắc: danh hiệu cao quý nhất của người cách mạng chính là niềm tin yêu của đồng chí, đồng đội và nhân dân. Đó cũng là giá trị bền vững, sống mãi cùng thời gian của người anh hùng quê hương Tiền Giang.
Nguồn : antv.gov.vn



